Tác giả: Trung Hiếu
Ngày cập nhật: 22:39 17/12/2015
Lượt xem: 1343160
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3160 lượt.
.Bọn chúng không hiểu hôm nay hắn ăn gì mà liều quá vậy.Như để khiến chúng tin hơn vào những gì nhìn thấy.Khánh lao đầu vào đánh túi bụi cái thằng bệnh hoạn mà hắn ghét nhất.Thế cũng hay,hắn tức thằng ấy cực độ,chỉ cần có thời cơ là hắn sẽ chém,(điều đó còn xa vời quá),thôi thì cứ tranh thủ làm gì được thằng khốn ta cứ làm.Hắn đánh thằng đó như điên dại,bọn chúng thấy thế mới bắt đầu tỉnh mộng,chúng xử hắn không giống những lần trước.Chúng đánh hắn hết sức của mình,khiến hắn không kịp chống đỡ.Chỉ đến lúc cán bộ vào chúng mới ngưng lại.Khánh được đưa vào bệnh viện với những vết bầm tím khắp người,nhất là con mắt phải bị một vệt rách dài chệch lên trên lông mày,miệng hắn vẫn cười khá tươi.Hắn đã hoàn thành bước một của quá trình Luân giao.
Sau một tuần nằm viện hắn trở về,Khánh đã biết được mình bị đưa đi đâu.Hắn lục tìm quyển truyện cũng may là vẫn còn nguyên vẹn,hắn giở tiếp để xem lại cho kĩ.Nếu theo những gì Luân nói thì mai hắn sẽ được Hoa đến thăm và hắn sẽ giao cho Hoa thứ Luân cần.Hắn nhắm mắt mong ngày mai đến thật nhanh.Sẽ chẳng có một ai trên đời tiêu xài thời gian hoang phí hơn một kẻ ở tù như hắn cả.Cơ mà giờ thì khác,hắn đã bắt đầu thấy con đường tắt dẫn vào cuộc sống “trôi chậm” hơn và không phải đếm thời gian một cách vô ích.
Làm thế không ngờ lại hay bây giờ chúng nó cũng không còn ở đây nữa,hắn nghiến răng “đến lúc tao ra được khỏi nơi thối tha này,tao sẽ tìm chúng mày tính sổ,mối hận hôm nay tao không quên đâu”.Nghĩ thế hắn lại cười và chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau,hắn gặp Hoa đúng như dự kiến.Vừa nhìn thấy hắn cô lên tiếng:
-Anh bị sao thế?
-Không sao đâu chuyện nhỏ thôi!Sao rồi?Mẹ con em vẫn ổn chứ,thằng Luân có nhắc gì anh không?Chắc nó nhớ anh lắm.Hắn nói ẩn ý.
-Con nhắc anh mãi.Luân bảo với anh là nó muốn gặp anh vào ngày mốt.Anh biết hôm đó là sinh nhật con không?Thế mà anh không về thăm nó được.
-Ừ,anh xin lỗi mẹ con em.Anh có lỗi nhiều lắm.
-Đây là quà thằng Luân đưa cho anh.
Nói rồi Hoa đưa cho cán bộ kiểm tra một bịch kẹo sô cô la.Thấy không có vấn đề anh đồng ý giao cho Khánh.Chỉ đợi có thế,hắn mừng rỡ như đang nhận vàng.
Hắn mang bịch kẹo về phòng mở ra xem.Hắn lấy thứ gì nhỏ bé xíu rồi làm theo hướng dẫn.Bây giờ hắn phải ngoan cho tới ngày mốt.Ngày mà hắn chờ đợi sau 4 năm.Hắn thừa thời gian để suy nghĩ xem ra tù mình sẽ làm gì,làm cách nào để không bị truy đuổi.Làm như thế thời gian sẽ trôi nhanh hơn.Biết bao nhiêu thứ hắn muốn thực hiện,nhất là cái kho ấy.Điều mà hắn thai nghén hơn nửa năm nay.
Hai ngày sau,đúng như kế hoạch,hôm nay hắn sẽ cố tỏ ra chăm chỉ và gương mẫu trong mọi nhiệm vụ được giao,chủ yếu là để không biến mình thành kẻ được chú ý.Hắn bóc vỏ hộp bánh ra,một con dao lam được giấu bên trong vỏ hộp.Khánh biết việc kế tiếp mà hắn sẽ làm nhưng điều đó chỉ mang lại cho hắn một cái nhau mày chút ít.Bởi Khánh là một tên lỳ lợm,cái mạng của hắn chỉ xem là rơm rác.Trước đây,Khánh từng rạch chằng chịt lên cánh tay chỉ để được Phú Điên tin tưởng,Khánh theo Phú Điên đúng một vụ trước khi hắn “phắn”,hắn chưa bao giờ phục tùng ai,đó là bản chất.Với Khánh những người xung quanh chỉ là lợi dụng,thậm chí là giẫm đạp lên họ nếu điều đó cần thiết.
Khánh đi ra ngoài theo những tù nhân khác.Mặt trời chói chang phủ xuống những thảm cỏ xanh mà bọn tù nhân đang làm việc.Khánh làm chăm chỉ cho tới lúc về,hắn mệt nhừ nhưng cái miệng vẫn cười như trêu ngươi những tên khác.Bây giờ là 10 giờ rưỡi sáng,công việc đã hoàn thành một nữa,tất cả sẽ nghỉ trưa,hàng chục tên tù nhân trong bộ “đồng phục”sọc đen trắng xếp hàng trở về trại.Khánh đi giữa những bạn tù của mình,Khánh liếc mắt xung quanh,thấy không ai chú ý tới mình,hắn lấy con dao lam mà hắn cất giấu từ lúc sáng,hắn...rạch vào mạch máu cánh tay trái,hắn biết nếu được cứu chữa kịp thời hắn sẽ không chết.Khánh giả vờ ngất lịm trước mặt những tên tù khác.Mọi người hoảng sợ báo ngay cho tên cán bộ đang hộ tống chúng.Chỉ mấy phút sau,Khánh được chuyển tức tốc đến bệnh viện,vì thiếu máu quá nhiều hắn ngất thật.Nằm bất tỉnh trên xe cứu thương hắn không biết gì việc Luân làm cả.Sau khi được cứu chữa kịp thời hắn tỉnh giấc với chiếc còng số tám trên cánh tay phải được gắn vào giường bệnh và được chuyển vào phòng bệnh nhân.
Lại nói về Luân,mọi thứ trong bệnh viện được sắp xếp xong xuôi.Anh bận chiếc bờ lu trắng của tên bác sỹ chữa trị cho hắn.Còn tên ấy đã bị khống chế nhốt kĩ trong văn phòng của chính mình.Luân bình tĩnh đi vào thăm hắn,anh ung dung gật đầu chào hai tên giám sát hắn.Một lát sau hắn được chuyển ra ngoài với tấm vải trắng trùm kín đầu,xung quanh là hai ba người khóc lóc như thể ai đó đã từ trần.Cái giường nhanh chóng được kéo đi trong ánh mắt đồng cảm của hai...tên giám sát,chúng không một chút nghi ngờ khi trên chiếc giường của Khánh,hắn đang ngủ li bì.Hai người yên tâm hút thuốc và mặc kệ xung quanh.Nhưng chúng không ngờ rằng đó là một bệnh nhân khác được Luân chuyển qua.Còn Khánh đã được đưa ra ngoài và chuyển đi nhanh chóng.Kế hoạch trót lọ