Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Giữa Bầy Sói

Sống Giữa Bầy Sói

Tác giả: Trung Hiếu

Ngày cập nhật: 22:39 17/12/2015

Lượt xem: 1343152

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3152 lượt.

huyện xãy ra cũng khá lâu rồi.Căn nhà này là do bố mẹ con Trâm để lại cho nó.Trâm là đứa con độc nhất của gia tộc họ Lê Trần này.Tưởng rằng cuộc đời nó sẽ mãi sung sướng như thế,vậy mà...Đó là một chuyện tình đẹp nhưng kết thúc buồn lắm cậu à.

Ông ngưng một lát trước khi nói tiếp.

-Con Trâm kết hôn với một người tên là Hoài.Hai đứa có với nhau một đứa con trai.Thằng Hoài cũng về nhà này ở rễ,ta vui mừng biết bao vì không nghĩ một đứa ngang bướng như nó lại lấy được người chồng tốt như Hoài.Họ sống hạnh phúc lắm.Thằng Hoài nó rất thương vợ và chiều con.Chiều nào nó cũng dẫn thằng bé đi đá bóng,cái thằng lớn cái đầu rồi mà cứ như trẻ con,đi đâu nó cũng mang thằng bé đi cùng cứ như bạn nó vậy.Hai cha con nó mê xem đá bóng lắm,đêm nào cũng thức trắng xem đá bóng cùng nhau.Thằng bé coi bố nó chính là người bạn duy nhất của nó.Vậy mà đáng tiếc thay,thằng bé lại không phải là con ruột của mình.Khi biết sự thật này,thằng Hoài nó buồn tới mức bỏ đi đâu cả năm trời.Rồi con Trâm dẫn một người đàn ông khác về nhà,nó bảo đây mới chính là bố thằng Kiên.Thằng nhỏ không chấp nhận sự thật ấy,nó giận mẹ nó nên nó cũng trốn đi tìm bố.Một thời gian sau thằng Hoài lại mò về,nó còn mang theo cả súng nữa,nó định bắn chết con Trâm và thằng người yêu của nó.Nhưng thằng ấy cũng không vừa,hắn chẳng những thoát chết mà ngược lại hắn lại khiến Hoài suýt bỏ mạng.Thằng Hoài trốn chạy sau lần ấy..Con Trâm cũng bán căn nhà này và bỏ đi cùng người đàn ông ấy.Bội bạc lắm chú à!!!

-Dạ.Thế đứa con có khi nào về lại đây không bác?

-Không,thằng bé mất tích từ đó đến giờ.

-Vậy bác có biết Hoài lấy súng đâu ra không thế?

-Chuyện đó ta làm sao biết được.Khi phát hiện ra chuyện động trời ấy.Nó bỏ đi khá lâu,phải gần một năm nó mới về.Chắc nó hay tin vợ nó đã sống với người khác nên nó mới tức giận như thế.

-Người đàn ông của bà Trâm tên là gì bác biết chứ?

-Nghe con Trâm thường gọi hắn là Dung,hình như là thế.

-Bác có bức ảnh nào của bà Trâm không?Hay một vật gì đó để cháu còn dễ tìm gặp bà ta.

-Cháu đợi ở đây một chút nhé.

Nói rồi ông ta đi lên phòng mình,một lát ông quay trở lại với một quyển an bum ảnh.Ông đưa cho Khánh.Hắn hào hứng nhận lấy và giở ra xem.Hắn trợn mắt lên khi nhìn vào thằng nhỏ,Khánh chỉ tay vào thằng bé và hỏi ông ấy:

-Đây là con trai Hoài hả bác?

-Ừ,đúng đó cháu ạ.Năm ấy thằng bé đã 14 tuổi.

Hắn nhìn chăm vào thằng bé,Khánh vừa phát hiện ra một điều gì đó khiến hắn ngạc nhiên và thú vị lắm.Hắn nói:

-Bác có thể cho cháu xin tấm ảnh này được không bác?

-Ừ,cháu cứ lấy đi,dù sao thì bây giờ nó cũng chỉ là quá khứ,ta cũng buồn khi xem lại chúng.

Hắn lấy tấm ảnh ra khỏi cuốn an bum,hắn cẩn thận bỏ vào cuốn nhật kí.Rồi hắn lướt qua những tấm khác,không có gì nữa.

Đột nhiên Khánh nhìn ra ngoài sân,Khánh tái xanh mặt khi trước mắt hắn chính là Luân.Khánh đứng bật dậy,hắn nói với ông:

-Bác ơi,bác giúp cháu với,bọn ngoài kia đang truy đuổi cháu.Bác còn lối ra nào khác không?

-Nhưng tại sao chúng lại đuổi cháu?

-Cháu sẽ nói với bác chuyện này sau.Xin bác,bọn chúng là dân giang hồ đấy.

-Rồi,yên tâm.Đi theo ta.

Nói rồi ông dẫn hắn đi bằng cửa sau.Xong đâu đấy ông ra mở cửa cho những vị khách không mời khác.Nhác thấy ông lão,Luân lễ phép:

-Chào bác...Bác cho cháu hỏi có một người đàn ông cao tầm này vào nhà bác không thế?

-Nó đã đi rồi.Nó đến gặp ta hồi sáng cơ.

Luân biết là ông ta nói dối.

-Bác này,hắn là tên nguy hiểm đấy,bọn cháu là công an đang truy bắt hắn.Mong bác hợp tác.

-Vậy sao?Vậy anh cho tôi xem giấy huy hiệu hay một thứ gì đó chứng minh anh là công an đi.

Luân biết không thể khiến ông ấy hợp tác.Anh khẩn trương đuổi theo hắn.Dù sao thì anh cũng biết hắn đã đi xa khỏi chỗ này rồi.

Khánh thoát khỏi nhà ông ấy,hắn bắt xe chạy nhanh ra bến xe khách.Ở đây đã hết việc để làm,hắn đã có được những thông tin cần thiết.Khánh vừa đặt mông xuống cái ghế chờ mua vé đi Sài Gòn thì hắn lại thấy Luân.Hắn hoảng hốt bỏ chạy thục mạng,không chỉ có mình Luân mà cả Quân và Thanh Cời nữa.Hắn chạy thẳng vào nhà vệ sinh.”Sao chúng nó đuổi theo mình nhanh thế,thậm chí chúng còn biết mình lên tận đây,như hình với bóng vậy?”,hắn hoang mang sợ hãi thật sự.Vừa nghĩ ra điều gì đó,Khánh rút cái điện thoại ra,hắn đã phát hiện mình đã sai lầm khi mang theo nó.Chính nó là căn nguyên của mọi vấn đề hôm nay.Hắn nhanh chóng tắt nguồn điện thoại,Khánh lấy cái sim ra và vứt cái điện thoại ấy vào thùng rác.Thế là xong,hắn cười khoái trá bởi hắn biết mình đã cắt đuôi được bọn nó.Giờ tìm cách ra khỏi đây an toàn,có thể Luân cách hắn chỉ mấy mét thôi.Suy nghĩ một lúc,hắn ra ngoài rửa mặt.Nhác trông thấy một người khách nữa đi vào,hắn biết mình phải làm gì.Chỉ một cú đánh tên kia gục tại chổ,Khánh phủ hết trang phục của tên ấy lên người,trong bộ đồng phục veston sang trọng,một cái vali cỡ nhỏ,một cái kính râm.Hắn trông thật bảnh và thật khác.Khánh ung dung đi ra ngoài rồi bắt