Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sông ngầm

Sông ngầm

Tác giả: Lôi Mễ

Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015

Lượt xem: 1343119

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3119 lượt.

gười hắn từ đâu mà có?
Phương Mộc nghĩ ngợi, xách từ góc tường lên một cây thông bồn cầu, dùng cán gỗ chọc vào phía dưới của thi thể, tiếp tục dùng lực cạy về phía sau. Thi thể Cảnh Húc đổ về phía trước…Phương Mộc hít vào một hơi. Tay phải của Cảnh Húc trừ ngón cái với ngón trỏ còn lại đều bị chặt đứt. 
Ngón tay bầy nhầy máu thịt, có thể thấy rõ xương lòi ra. Cẩn thận quan sát, trên phần thịt ở mỗi gốc ngón tay bị chặt đứt, tựa hồ còn có một thứ gì đó. Phương Mộc dùng một bàn tay đỡ thi thể, một bàn tay khác lấy chùm chìa khóa ra, mở bấm móng tay trên khuyên chìa khóa, kẹp chặt một vật lạ, chậm rãi rút ra. Là một gốc của cây tăm.
Hung thủ chặt đứt ngón tay của Cảnh Húc, lại dùng từng cây tăm cắm vào.
“Bức cung.” Tiêu Vọng chẳng biết đứng ở phía sau Phương Mộc từ lúc nào, anh ta cẩn thận nhặt một cây tăm lên nhìn xem, rồi lại cắm lại như cũ: “Chuyên hôm đó, cậu còn nói lại với ai không?”
“Không có.” Phương mộc lắc đầu.
“Hung thủ đang tìm cái gì đó.” Tiêu Vọng dường như có chút suy nghĩ nhìn thi thể Cảnh Húc: “Có lẽ chính là những cuộn băng ghi hình mà hắn nói với cậu.”
Phương Mộc mặt xám như tro tàn, đặt thi thể Cảnh Húc xuống rồi tìm kiếm khắp các phòng.
“Đừng phí sức nữa.” Tiêu Vọng hướng thi thể Cảnh Húc bĩu môi: “Loại người như hắn, gắng gượng không được bao lâu….chỉ cần ba ngón chắc chắn đã khai rồi, nếu không hung thủ cũng sẽ không để lại cho hắn hai ngón.”
“Tới hỗ trợ tôi đi.” Tiêu Vọng nhặt một tắm khăn mặt, lau bồn tắm cùng cây thông bồn cầu: “Lau sạch mấy thứ mà chúng ta đã chạm vào đi…đừng lưu lại vết tích cho thấy chúng ta đã từng tới nơi này.”
Mười lăm phút đồng hồ sau, Tiêu Vọng cùng Phương Mộc lái xe tới một chỗ vắng vẽ yên tĩnh. Tiêu Vọng đem chiếc khăn lông lúc nãy thấm đầy xăng, sau đó châm lửa thiêu hủy. Phương Mộc lẳng lặng ngồi ở trên xe, nhìn chiếc khăn kia biến thành khói bụi, một chút hi vọng vừa mới dấy lên bây giờ cũng giống như nó tan theo mây khói.
Tiêu Vọng trở vào trong xe, đưa cho Phương Mộc một điếu thuốc, chính mình cũng châm một điếu, nhìn chòng chọc phía trước mặt đến xuất thần. Mấy phút đồng hồ sau, anh ta mới mở miệng hỏi: “Thằng quỷ này chắc đã chết hơn hai mươi bốn tiếng, hôm vụ án xảy ra, cậu không gọi điện thoại cho hắn chứ?”
“Không có.” Phương Mộc nói tiếng được tiếng không.
“Hôm nay gọi mấy lần?”
“Hai lần.”
“Ừ, có ai hỏi chúng ta gọi điện cho hắn làm gì.” Tiêu Vọng khởi động xe: “Thì nói chiều nay tôi cùng cậu đang đi điều tra, định gọi điện thoại cho Cảnh Húc xác minh chuyện máy thu hình lần nữa…nhớ kỹ chưa?”
Phương Mộc gật gật đầu.
Mới đi được vài dặm, Tiêu Vọng nhìn Phương Mộc đang trong tình trạng tinh thần sa sút cực độ, khẽ cười nói: “Nghĩ theo hướng tích cực, chí ít cậu cũng tiết kiêm được ba mươi vạn đó chứ…đúng rồi, nói đến khoản tiền này, tôi muốn hỏi cậu một chút, cậu lấy nó ở đâu ra vậy?” Phương Mộc liếm liếm đôi môi khô khốc: “Tôi cầm căn nhà.”
“Hả?” Tiêu Vọng kinh ngạc bứt lông mày, “Mẹ kiếp, cậu thực nghĩa khí quá nha…không, không phải châm chọc cậu đâu.” Anh ta thấy Phương Mộc nhìn mình, vội vàng bổ sung: “Đây là lời nói thật lòng của tôi…Hình cục phó có bằng hữu như cậu, thực là có phúc.”
Anh ta dừng một chút, thấp giọng nói: “Tôi cũng hi vọng có một người bằng hữu như cậu với ông ta vậy…”
“Đừng nói nữa!” Phương Mộc cắt ngang lời nói của Tiêu Vọng. Bây giờ nghĩ đến Hình cục phó, không hiểu sao cậu cảm giác càng thêm khó chịu.

***
Hình Chí Sâm chan canh cải trắng đậu phụ vào cơm, sau đó trộn lên, rồi múc từng muỗng ăn. Có lúc nhai mạnh quá vết thương trên gò má lại đau âm ỉ.
Ngày hôm nay lúc tắm rửa tại nhà tắm, mấy phạm nhân cố ý lấy xà phòng ném dưới chân ông, Hình Chí Sâm trượt chân đập đầu vào ống nước, máu liền chảy đầy mặt. Sau khi được đưa tới phòng cứu thương băng bó qua loa, quản giáo hỏi ông chuyện như thế nào, ông chỉ có thể trả lời bản thân không cẩn thận bị ngã.
Nếu nói thật chắc chắn chỉ nhận thêm sự báo thù càng mãnh liệt hơn mà thôi. Bây giờ nhất định phải nhẫn nhịn, cho đến khi thằng nhóc kia tra ra chân tướng.
Một vài phạm nhân bưng thức ăn ngồi đối diện Hình Chí Sâm, vừa ăn vừa nhìn ông ta. Hình Chí Sâm không ngẩng đầu, nhưng cũng biết đối phương đang nhìn mình. Mấy phạm nhân này chưa từng gặp qua chắc là mới tới, tuy rằng không phải mình làm cho bọn họ bóc lịch, nhưng thân phận cục phó cục công an trước kia, chung quy vẫn dẫn tới nhiều cái nhìn thù địch ở đây. Hình Chí Sâm không muốn gặp nhiều phiền toái, liền quay lưng tiếp tục ăn cơm.
Lúc này một quản giáo đi tới, gõ gõ cái bàn trước mặt Hình Chí Sâm.
“Ông Hình có người tới thăm.”
Vừa đến trại tạm giam, Dương Mẫn liền muốn khóc, nhìn thấy Hình Chí Sâm từ sau bức tường thủy tinh đi tới, khóe mắt vừa mới lau khô lại ướt đẫm.
“Bà nó à, khóc cái gì chứ?” Hình Chí Sâm cầm lấy ống nghe: ” Tôi đang ăn cơm thôi.”
“Ăn có ngon không?” Dương mẫn miễn cưỡng làm ra vẻ mặt tươi tắn, thương thế trên mặt Hình Chí Sâm rành rành trước mắt, bà không muốn hỏi cũng không dám hỏi.