Tác giả: Phong Ngự Cửu Thu
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1341511
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1511 lượt.
o với thường nhân nhanh gấp ba. Người khác cần ba giâym hắn chỉ cần một giây, đây là điều hữu dụng nhất. Đến giờ phút này, rốt cuộc hắn rõràng, ngày hôm qua cô gái cởi áo bông cùng quần cho đệ đệ của nàng , lúc sau nó mới phát ra tiếng khóc, Trên thực tế không phải đứa nhỏ phản ứng chậm, mà là Tả Đăng Phong phản ứng quá nhanh.
Sinh Tử Quyết tạothành ảnh hưởng đối với nhân thể không chỉ những chuyện này, có điều TảĐăng Phong chưa muốn nắm giữ chúng, cho nên không có ý lưu tâm. Sinh TửQuyết quả thực huyền diệu nhưng khi thi triển nhất định phải vận hànhlinh khí. Nếu như không có linh khí chống đỡ, đừng nói bia đá mà chỉ làviên gạch, Tả Đăng Phong cũng không cách nào đánh vỡ.
Sử dụng ÂmDương Quyết không cần hao tổn linh khí, Tam Đang Chi Cảnh của Âm DươngQuyết có thể khiến giác quan của Tả Đăng Phong mẫn tuệ gấp ba ngườikhác, lần này hắn lại không có quá nhiều cảm xúc, hắn xem trọng là Cảnhgiới Chí Tôn mang đến cảm giác năng lực âm khí, như vậy hắn có thể xácđịnh Vu Tâm Ngữ còn tại bên cạnh hắn hay không. Cảnh giới Chí Tôn còn có thể phóng linh khí trong cơ thể ra bên ngoài, đến lúc đó, bằng bao tayhàn khí liền có thể phát ra hàn khí chí âm công kích địch nhân. Đángtiếc tu luyện cảnh giới Chí Tôn cần thời gian quá dài, hắn đợi khôngđược. Với tu vi trước mắt, nếu gặp Đằng Khi, có thể nói xong toàn bộ mới giết chết hắn. Còn Cảnh giới Chí Tôn phía trên chín chín tám mươi mốtlần cảnh giới vô cùng. Tả Đăng Phong nghĩ không dám nghĩ, cũng không cần phải nghĩ, bởi vì giết Đằng Khi không cần phiền toái như vậy.
Sau đó vài ngày, Tả Đăng Phong nắm giữ quen thuộc Âm Dương Sinh Tử Quyết,lúc rỗi rãnh thì nướng bánh làm lương khô. Hắn đã quyết định rời núi,chờ đợi ở nơi này Đằng Khi sẽ không đến, nhất định cho là hắn chết cùngVu Tâm Ngữ, mà 13 cũng đã đào tẩu, cho nên đối phương sẽ không trở lại.
Chạng vạng ba ngày sau đó, Tả Đăng Phong đang hong bánh bột ngô, dưới chânnúi truyền lại tiếng súng khiến hắn đột nhiên cảnh giác, thanh âm củahỏa thương nặng nề ngột ngạt mà tiếng súng kia vang lên thanh thúy, chonên Tả Đăng Phong phán đoán đây là người thiện về dùng súng.
- 13, theo tao đi xuống xem một chút.
Tả Đăng Phong lấy bánh bột ngô trong nồi, xoay người đi đến nhà phía namđánh thức 13. 13 ngủ có một thói quen, lúc nằm ngủ mà đủ ấm liền giơ bốn chân lên, lộ ra hai hòn trứng, thực không biết xấu hổ.th
13 nghe vậy lập tức xoay người nhảy tới, Tả Đăng Phong xoay người đi ra đạo quan, chạy vội về dưới chân núi.
Hắn chạy rất nhanh nhưng 13 còn nhanh hơn, luôn dẫn trước phía xa xa, thỉnh thoảng còn quay đầu chờ, điều này khiến Tả Đăng Phong cảm thấy hơi chán nản, lúc sau tu luyện đạo thuật, lại còn không chạy bằng nó.
Trên đường xuống núi, Tả Đăng Phong nghe tiếp có tiếng súng dưới thôn truyền tới, liền nhíu mày tăng tốc độ.
Hơn mười dặm đường núi, bình thường cần đi hơn một giờ mà giờ chỉ dùng mộtphần mười thời gian liền tới thôn. Không có thôn dân đi lại, trên đườnglớn trong thôn có một chiếc xe của lính NB đang đỗ, trên quảng trườngbên cạnh truyền lại ánh lửa cùng tiếng thôn dân la khóc.
Tả ĐăngPhong thấy thế trầm ngâm một lát, vòng ngược lại tới quảng trường từphía bắc, nhảy lên đỉnh Từ Đường, ngồi xuống trong bóng tối của ống khói đỉnh sườn đông. T13 tùy theo mà lên, nằm sấp bên cạnh hắn.
Tìnhhình lần này, Tả Đăng Phong chứng kiến không khác lần trước lắm, mộtvòng đám lính NB vây quanh quảng trường, đều nhốt dân trong thôn vàogiữa, khác với lần trước là đám lính NB lùn lăm lăm súng ống trong tay,mà thôn dân cũng không dẫn tới lễ vật trong tiếng cười vui, thay vào đólà kêu gào cùng khóc than.
Tả Đăng Phong nghiêng tai lắng nghechốc lát, rất nhanh nghe ra manh mối. Là trong thôn có người tham giađội du kích, còn có người âm thầm bán muối cho đội du kích, lính NB đếnđây bắt người.
Lần này lính NB có ba mươi mấy tên, dẫn đầu vẫn là gã sĩ quan lần trước. Có điều lúc này hắn không cười mà cầm súng lụcnhắm ngay đầu một thôn dân, lớn tiếng kêu mắng, phiên dịch viên bên cạnh nhanh chóng chuyển lời của hắn thành trung văn, ý là ai không nói ra là đội du kích, ai bán muối cho đội đều bị giết chết. Trước mặt gã quanquân Nhật Bản này đã muốn nằm xuống hai thôn dân, không hỏi cũng biếthai tiếng súng lúc trước là do hắn bắn ra.
Trong lúc nói chuyện,Tả Đăng Phong nhìn từng tên lính NB vây quanh thôn dân, không nhận ra ai trong đó, điều này làm cho Tả Đăng Phong phi thường thất vọng. Hắn vộivàng xuống núi là muốn xem bên trong đám lính NB này có cừu nhân củamình hay không, còn việc những thôn dân chết sống ra sao thì hắn khôngquan tâm.
Ngay lúc Tả Đăng Phong muốn xoay người rời đi, súng lục trong tay Nhật Bản quan quân lại vang lên, gã thôn dân kia lập tức ngãnhào ra đất, co quắp vài cái liền bất động. Trong đám người lập tứctruyền ra tiếng khóc cùng tiếng giải thích, sôi nổi kêu khóc mình khôngliên quan hay bán muốn cho đội du kích.
Muối ở bán đảo Giao Đôngkhông phải thứ hiếm gì, từng nhà đều có. Có điều sau khi lính NB đến,liền thực hiện quản chế muối, mục đích là không c