Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tàn Bạo

Tàn Bạo

Tác giả: Phong Ngự Cửu Thu

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1341583

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1583 lượt.

òa nhà kia, sau đó ở trong đó có một đám ngươi khiêng cáng, trên cáng có một người được băng bó như xác ướp, Tả Đăng Phong đoán rằngngười này là Liễu Điền. Xem ra Liễu Điền muốn trở về nước để chữa trịvết thương rồi, dù gì thì những tên mặc đồ trắng ở trong căn cứ này cũng đã bị Tả Đăng Phong giết chết, hiện giờ ở đây cũng không có một ngườinào có thể làm phẫu thuật cho hắn.
Sau khi quân xa chạy đi thì Tả Đăng Phong lại ngồi xuống, mấy ngày sau hắn vẫn ở nơi này, tuy rằng mấy ngày này không ăn gì nhưng mà hắn cũng không muốn đi ra ngoài, lỡ nhưbị bại lộ thì lấy thực lực trước mắt của hắn cũng không đủ để đối khángchính diện với súng ống.
Tối ngày thứ 3, có 4 tên lính NB đi ratừ quân doanh, bọn hắn muốn đến kỹ viện, đợi bọn hắn đến gần thì Tả Đăng Phong đã phát hiện 4 tên này là ngày đó xông vào Thanh Thủy quan.
Thấy vậy Tả Đăng Phong liền đẩy cửa rồi đi ra, lúc này đa số Diêu tỷ ở bên ngoài đều đón khách nên không ai chú ý đến hắn cả.
Đi đến lầu 2, Tả Đăng Phong thây được 13 nằm ở trên nóc nhà, lúc này TảĐăng Phong vẫy vẫy tay, 13 hiểu ý liền nhảy xuống đi theo sau Tả ĐăngPhong.
ABC, XYZ gần 30’ thì 4 tên lính kia mới rời khỏi kỹ viện.
Khi bọn hắn đi trở về thì Tả Đăng Phong liền vọt ra, tung 4 quyền đập chếtđối phương, bởi vì lo lắng 4 tên lính NB này phát ra tiếng kêu nên TảĐăng Phong liền dùng toàn lực.
Tả Đăng Phong giết xong 4 tên lính NB này thì đột nhiên phát hiện cách đó không xa có một gái bán hoa hoảng sợ vào thấy hắn.
- Đừng có gọi, mau đi khỏi nơi này.
Tả Đăng Phong đi lên trước mặt nữ nhân này rồi nói.
Gái bán hoa này nghe vậy liền trợn tròn con mắt nhìn chằm chằm Tả ĐăngPhong, rõ ràng là sợ choáng váng rồi. Tả Đăng Phong thấy thế cũng khôngđể ý đến nàng, nhanh chóng trở lại chỗ lúc nãy rồi ném 4 thi thể vàotrong một tòa nhà bỏ hoang.
Nhưng vào lúc này, phía ngã tư đườnglại vang lên một tiếng hét, Tả Đăng Phong quay đầu nhìn lại, phát hiệnthấy gái bán hoa kia trừng to mắt rồi hét to lên.
Nữ nhân này hét lên đã chọc giận Tả Đăng Phong, hắn tiến tới rồi vung quyền đánh ngã nào, cùng lúc đó gào to lên một câu:
- Đừng kêu nữa, tôi trả tiền rồi mà còn không được sao?
Xa xa đám khách làng chơi cùng gái bán hoa khác nghe được Tả Đăng Phongnói vậy thì liền hiểu ra, thu lại tầm mắt rồi bắt đầu đi làm việc củamình.
Tả Đăng Phong liền kéo nữ nhân này rồi ném vào nhà hoangkia, nàng sống hay chết cũng không liên quan đến hắn, nếu sống thì maymắn, chết rồi cũng xứng đáng.
Tả Đăng Phong vừa mới trở lại nhàhoang thì xa xa xuất hiện một gái bán hoa đang ngậm thuốc lá, ngay từđầu Tả Đăng Phong cũng không hề để ý thế nhưng lúc nữ nhân này đi vềphía nhà hoang thì Tả Đăng Phong mới thấy rõ bộ dáng của nàng.
Đột nhiên, giờ phút này Tả Đăng Phong đã có hành động vượt xa dự đoán của nàng.



- Hỏa lực của địch nhân rất mạnh, nếu tiếp tục kéo dài thì người bên tôi sẽ chết hết.
Kỷ Toa đi đến chỗ Tả Đăng Phong rồi nói, nàng hóa trang thành Diêu tỷ, đilại ở quanh đây tự nhiên là vì muốn kiếm Tả Đăng Phong.
- Như vậy các cô liền chạy trốn, để tôi lại chờ chết sao?
Tả Đăng Phong hừ lạnh, nếu hôm qua không phải 13 xuất hiện kịp lúc thì có thể hắn đã chết ở đó rồi.
- Tôi thật xin lỗi.
Kỷ Toa ôm tay, vẻ mặt nhìn xung quanh.
- Cô nên nói là thật có lỗi.
Tả Đăng Phong thuận miệng đáp trả.
- Máy chụp ảnh đâu, cậu đã chụp được chưa?
Kỷ Toa đến tìm Tả Đăng Phong là phụ, lấy máy chụp ảnh là chính.
- Chụp được rồi, máy chụp ảnh đang ở đây.
Tả Đăng Phong nói.
- Giao cho tôi.
Kỷ Toa xoay người về cửa sổ.
- 10 cây vàng.
Tả Đăng Phong bình tĩnh đã mở miệng.
- Trong mắt cậu chỉ có tiền sao? Quốc gia của chúng ta đang ở trong nướcsôi lửa bỏng, cậu không muốn vì đồng bào làm chuyện gì đó sao?
Kỷ Toa nghiêm mặt nói.
- Mọi người vì mình, mình vì mọi người. Mọi người không vì tôi, tôi dựa vào cái gì mà làm vì các cô?
Tả Đăng Phong lắc đầu từ chối.
- Nếu như cậu đồng ý thì có thể gia nhập tổ chức chúng tôi, phục vụ vìquốc gia, chẳng những có tiền lương mà còn được mọi người tôn trọng, dùsao cũng đỡ hơn phải lưu lãng tứ xứ.
Kỷ Toa liền dùng kế sách tâm lý chiến.
- 10 cây vàng.
Tả Đăng Phong nhìn đồng hồ trên tay, thời gian còn sớm, một chút nữa lính NB sẽ đến để tìm kiếm.
- Tôi mang theo nhiều tiền như vậy, lại nói trong khoảng thời gian ngắn thì tôi cũng không thể nào gom được nhiều tiền như thế.
Kỷ Toa nghe vậy liền lắc đầu, 1 cây vàng là 300 đồng đại dương, 10 cây chính là 3000 đồng, một số tiền rất lớn.
- 12h trưa ngày mai gặp nhau ở một ngôi miếu hoang dưới chân núi Hoa Sơn, cô mang tiền đến, không cần dẫn người cần không cần để súng ở trên đùicủa mình.
Đăng Phong hừ lạnh mở miệng, mặc dù là đêm tối, nhưng hắnvẫn đang thấy rõ ràng đùi của Kỷ Toa gồ lên, nàng mặc chính là sườn xám, súng lục chỉ có thể để ở nơi này.
- Tôi thật sự không gom đượcnhiều tiền như thế, cậu cũng thấy đấy, quân NB tàn nhẫn cỡ nào, chỉ cầnchúng ta lấy được chứng cớ thì có thể hướng