Tác giả: Phong Ngự Cửu Thu
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1341588
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1588 lượt.
về phía VN để vạch trần tộiác của NB, cầu xin bọn họ trợ giúp chúng ta.
Kỷ Toa khuyên bảo.
- Tiền tôi có thể bỏ, cô vào đây.
Tả Đăng Phong nói.
Kỷ Toa nghe vậy khuôn mặt lộ vẻ vui mừng, vội vàng đi vào phòng, đi đến trước mặt Tả Đăng Phong rồi vươn tay ra.
- Cởi quần áo ra.
Tả Đăng Phong nhíu mày mở miệng.
Kỷ Toa nghe vậy lập tức nhíu mày, khuôn mặt lộ vẻ giận dữ, nàng muốn cầm súng, bất quá là vẫn nhịn rồi từ từ cởi nút áo ra.
Kỷ Toa mở xong nút thứ nhất, Tả Đăng Phong cau mày, hắn chỉ muốn vũ nhục Kỷ Toa chứ không muốn làm gì.
- Tôi biết trong lòng cậu tức giận, đến đây đi, tốt nhất là nhanh một chút, lính NB sắp đến tìm bọn họ rồi đó.
Kỷ Toa cởi sườn xám rồi đi tới trong bóng tối.
Ngay tại khi Kỷ Toa nói chuyện thì ở góc rẽ bên ngoài đã xuất hiện 2 tênlính NB, không ngoài suy đoán của Tả Đăng Phong, 2 tên này ngày đó cũngcó mặt ở Thanh Thủy quan.
- Tới rồi, đợi một chút, tôi sẽ quay lại.
Tả Đăng Phong nghiêng người chạy ra, ẩn núp ở một góc tường, đợi 2 tên lính tới thì nhảy ra rồi vung đấm.
- Có bản lĩnh cô cứ nổ súng.
Tả Đăng Phong kéo 2 tên lính NB này trở lại thì phát hiện Kỷ Toa đã mặc áo lên, lúc này nàng đang cầm khẩu súng nhắm vào mình.
- Đưa máy chụp ảnh cho tôi, nó rất quan trọng với chúng tôi.
Kỷ Toa do dự một chút, cuối cùng cũng cất súng, nơi này cách nơi đóng quân của quân NB không xa, nàng sợ tiếng súng sẽ kinh đến bọn họ, bất quánàng càng sợ bắn không chết Tả Đăng Phong.
- Ở lúc quan trọng các cô đã ném tôi, tôi rất tức giận, tôi muốn tiền các cô lại không có, cô nói làm sao tôi nuốt cơn tức này?
Tả Đăng Phong quăng 2 tên lính NB vào một góc.
- Không bao lâu quân NB sẽ trở lại tìm kiếm, lần sau tuyệt đối không phải là 2 người, hơn nữa bọn hắn nhất định sẽ có súng, cậu muốn làm cái gìcũng không còn kịp nữa rồi, hay là chúng ta rời khỏi nơi này rồi tínhsau.
Kỷ Toa vội vàng mở miệng.
- Có kịp hay không là chuyện của tôi, có cởi hay không là chuyện của cô.
Tả Đăng Phong âm lãnh mở miệng.
Kỷ Toa nghe vậy tức giận trợn mắt cắn răng, cuối cùng vẫn là cởi sườn xám ra.
- Cô tức giận sao? Khi tôi bị bọn cô vứt bỏ cũng có tâm tình như thế này.
Tả Đăng Phong đã xả hết ác khí trong lòng cho nên cũng không trêu cợt Kỷ Toa nữa.
- Đưa Máy chụp ảnh cho tôi.
Kỷ Toa tháo sườn xám xuống rồi đi tới, tuy rằng nàng rất tức giận nhưng vẫn không có phát tác.
- Súng của cô so thể bắn được bao xa?
Tả Đăng Phong không có lấy ra máy chụp ảnh, mà là đưa tay chỉ chỉ vào khẩu súng lục Kỷ Toa đặt ở cửa sổ.
- 30m.
Kỷ Toa nghi ngờ trả lời.
- Cô bắn súng giỏi không?
Tả Đăng Phong lại hỏi.
- Khá tốt.
Kỷ Toa vẫn chưa hiểu Tả Đăng Phong muốn làm gì.
- Lát nữa, khi đám lính NB xuất hiện, cô sẽ bắn 2 người, nhất định phải bắn trúng đầu.
Tả Đăng Phong chính sắc mở miệng. lần sau đám lính NB đến sẽ mang theo rất nhiều, Tả Đăng Phong không muốn lao ra mạo hiểm, cho nên hắn mới cần Kỷ Toa hỗ trợ.
- Làm sao chúng ta chạy trốn được?
Kỷ Toa nghe vậy ngạc nhiên, hỏi lại.
- Tôi mang theo cô chạy trốn.
Tả Đăng Phong nói.
- Sẽ không vứt tôi ?
Toa không nghi ngờ Tả Đăng Phong năng lực, nhưng nàng lo lắng Tả Đăng Phong có thể thả nàng xuống giữa đường hay không.
- Tôi không giống với các cô.
Tả Đăng Phong hừ lạnh mở miệng.
- Một lời đã định.
Kỷ Toa do dự hồi lâu rốt cục gật đầu đáp ứng.
Tả Đăng Phong thấy thế không nói gì thêm, đưa mắt nhìn bên ngoài.
Ước chừng 30’ sau, Tả Đăng Phong mới nghe được tiếng bước chân từ đằng xa truyền đến.
- Bọn hắn tới rồi.
Tả Đăng Phong nhắc nhở Kỷ Toa.
- Trời có chút tối, cậu hãy nói cho tôi bắn vào người nào, bằng không tôi sẽ không bắn được.
Kỷ Toa nghiêng người đi tới cửa sổ.
Chốc lát sau, từ ngã tư đường xuất hiện một đám lính NB, khoảng chừng hai mươi mấy người, mục tiêu chính là kỹ viện.
Tả Đăng Phong ngưng thần đánh giá những tên lính này, bọn hắn rất nhiều hơn nữa lại đội mũ nên Tả Đăng Phong cần phải cẩn thận.
Mấy tên đi trước không phải là người Tả Đăng Phong muốn tìm, ngay khi TảĐăng Phong nghĩ kế hoạch sẽ thất bại thì hắn phát hiện 2 tên mà mìnhmuốn tìm lại đi sau cùng.
- Không cần bắn, ở đây chờ tôi.
Tả Đăng Phong kéo Kỷ Toa đi tới cửa.
- Cậu muốn làm gì?
Kỷ Toa khẩn trương thấp giọng hỏi.
- Tôi sẽ ra tay.
Tả Đăng Phong nhìn chằm chằm vào đội ngũ, hắn phải tìm khoảng cách thích hợp để tấn công.
Đội ngũ lính NB đi tới, Tả Đăng Phong đợi cho 2 tên đi sau cùng còn cáchchỗ mình khoảng 10m thì hắn liền nhảy ra ngoài, tới gần rồi vung quyềnđấm vào đầu 2 tên này, sau đó liền quay trở lại rồi mang theo Kỷ Toachạy vào một con hẻm nhỏ.
Tả Đăng Phong mang theo Kỷ Toa chạyđược một đoạn thì phía sau truyền đến tiếng súng, điều này làm cho TảĐăng Phong âm thầm khiếp sợ, may mắn mà hắn suy nghĩ chu đáo, nếu khôngsẽ thành tổ ong rồi.
Cho dù có mang theo Kỷ Toa nhưng tốc độ củaTả Đăng Phong vẫn rất nhanh, đám lính NB không thể đuổi kịp hắn. Rấtnhanh hắn