Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Văn

Thiên Văn

Tác giả: Tang Thượng

Ngày cập nhật: 22:45 17/12/2015

Lượt xem: 1342370

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2370 lượt.

ang rất tập trung suy nghĩ.
Phát hiện ra tôi đang nhìn, cô bé liền cười xòa, ngại ngùng nói:
- Có vẻ sẽ rất hấp dẫn đấy, chị Tiêu Vi, cứ để nghe nốt đã!
Sau khi tổ sáng tác trở về nước, đúng như lời Từ Văn Uyên nói, họ đã
tuyên bố giải tán; còn Từ Văn Uyên cầm tấm Long Bản trở về Thẩm Dương,
và coi đó như là báu vật luôn mang theo mình, cứ lúc nào rảnh rỗi là lại lôi ra ngắm nghía. Ông cũng đã mời rất nhiều nhà nghiên cứu cổ vật đến
để tìm hiểu nguồn gốc thật của tấm Long Bản, mọi người đều xác nhận đó
chinh là cổ vật từ thời nhà Liêu, nhưng không thế nói chính xác vào thời gian nào và ở đâu. Sau đó, Từ Văn Uyên ngày càng cao tuổi, bệnh tật
luôn nên sức khỏe cũng yếu dần, sau khi nghỉ hưu chuyển về khu an dưỡng
này nên không còn đủ khả năng để tìm hiểu thêm.
Trong mười mấy năm sau đó, Từ Văn Uyên vẫn luôn nhớ tới người bạn cờ
tri kỉ, nên cũng nhiều lần thư từ hỏi thăm, nhưng do công việc cả hai
bên đều rất bận rộn, vì thế họ không có thời gian để gặp mặt nhau. Sự ra đi đột ngột của cậu tôi, ông cũng không hay biết. Nhưng khi biết
chuyện, những kỉ niệm ngày xưa ùa về khiến cho ông nghẹn ngào xúc động,
không ngăn nổi dòng nước mắt.
Thấy Từ Văn Uyên ngày đêm buồn rầu, Chung Hồng Đạt cũng thấy xót xa,
đành an ủi và ra sức khuyên nhủ để Từ Văn Uyên đồng ý mang tấm Long Bản
đi kiểm nghiệm một lần nữa.
Từ Văn Uyên buồn bã và suy nghĩ rất lâu, sau khi lấy lại tinh thần,
ông đã cử người lấy chiếc hộp da đã sờn cũ, được khóa cẩn thận nằm phía
dưới gầm giường lên, bên trong là một chiếc túi vải nhung đỏ buộc chặt
một đầu. Ông đặt chiếc túi lên mặt bàn, hai tay run rẩy rút đoạn dây
thít miệng túi, lôi ra một tấm Long Bản được khắc hết sức tinh xảo.
Từ Văn Uyên nâng niu ôm tấm gỗ vào lòng, ánh mắt nhìn xa xăm một lúc
lâu, rồi nói rằng ông cũng đã gần đất xa trời, giữ lại tấm Long Bản này
cũng không để làm gì, chi bằng hiến tặng nó cho đất nước, nhưng với một
yêu cầu, đợi thêm vài ngày nữa, để Tiêu Vi và Tiểu Đường tới đối chiếu
xem hai tấm Long Bản khác nhau ở điểm nào, hình khắc trên mặt gỗ có ý
nghĩa gì?
Chung Hồng Đạt vô cùng cảm thông nên đã không thúc ép gì thêm, vừa
bước ra khỏi cửa, ông lập tức liên lạc với Cục An ninh Quốc gia vùng
Đông Bắc đề nghị đưa tôi và Tiểu Đường đến càng sớm càng tốt. Nhưng
không ngờ rằng, sáng sớm ngày hôm qua, người phụ trách ở Hương Sơn đã
gọi điện cho Chung Hồng Đạt báo bệnh tình của Từ Văn Uyên đã rất trầm
trọng, chắc không thể sống được bao lâu nữa, nên ông đã đòi đích thân
Chung Hồng Đạt tới gặp.
Khi Chung Hồng Đạt tới nơi, Từ Văn Uyên đã bị hôn mê, khuôn mặt trắng bệch, chỉ qua một đêm mà đã già đi hàng mấy chục tuổi. Ông nằm trên
giường, hai mắt nhắm chặt, mê man, nhưng miệng luôn khẽ lẩm nhẩm:
- Thiên Văn... Thiên Văn...
Chung Hồng Đạt hết sức tò mò, sốt ruột hỏi mọi ngươi "Thiên Văn”
nghĩa là gì, nhưng cũng chẳng có ai hiểu. Người phụ trách ở đây cho
biết, hôm qua sau khi Chung Hồng Đạt ra về, có thể do Từ Văn Uyên nghĩ
đến người bạn tri kỉ đã mất nên buồn rầu khóc lóc cả ngày, đến bữa chỉ
ăn vài miếng lấy lệ rồi đổ hết. Khi đó, mọi người chỉ nghĩ tính người
già hay nghĩ ngợi nên cũng không để ý.
Đến khoảng 12 giờ đêm, một nhân viên tuần tra khi đi qua dãy hành
lang, bất chợt nghe thấy có tiếng đổ vỡ trong phòng Từ Văn Uyên, kèm
theo đó là một tiếng kêu lớn, nhưng sau đó lập tức im bặt.
Người nhân viên vô cùng hoảng hốt, liền lôi chìa khỏa dự phòng ra mở
cửa chạy vào bên trong. Người này chỉ kịp nhìn thấy Từ Văn Uyên mặc bộ
đồ ngủ, chân trần, ngồi bất động dưới sàn như người mất hồn, mặt hướng
về phía cửa sổ, bên cạnh đó là chiếc gương lớn vỡ tan tành, tấm Long Bản cũng lăn lóc dưới đất, ngay chính giữa những mảnh gương vỡ.
Người trực ban vội vàng gọi người đến ứng cứu, mấy người bọn họ chật
vật mãi mới khiêng được ông cụ nằm lên giường. Từ Văn Uyên nằm trên
giường, nghiêng người sang một bên, úp hai tay lên mặt, toàn thân co
quắp run rẩy, miệng không ngừng kêu la:
- Tắt đèn... tắt đèn... kéo rèm lên... kéo rèm lên... nhanh kéo rèm lên...
Giọng lạc đi vì sợ hãi, cứ như bên ngoài cửa sổ có thứ gì đó vô cùng
đáng sợ. Một nhân viên vội chạy ra mở cửa sổ dể kiếm tra phía bên ngoài, nhưng không phát hiện ra bất cứ dấu hiệu nào bất thường. Đối diện với
cửa sổ là ngọn núi Hương Sơn đang đắm chìm trong ánh trăng vằng vặc, vài đám mây mỏng vắt ngang qua ngọn núi, khung cảnh hết sức tỉnh lặng và
yên bình.
Sau khi kéo kín toàn bộ rèm cửa sổ, căn phòng tối om nhưng Từ Văn
Uyên vẫn không ngừng sợ hãi, trùm kín chăn lên đầu. Sau đó mọi người
thay rèm cửa bằng tấm màn nhung dày rồi tắt hết những bóng đèn lớn trong phòng, thì tinh thần của ông mới dần dần trở lại bình thường.
Nhưng chẳng mấy chốc, hơi thở của ông trở nên nặng nề và gấp gáp,
chân tay lạnh băng, đôi mắt trợn trừng, miệng sùi bọt mép, không nói
thêm được câu nào. Sau khi các nhân viên y tế khám xong, họ kết luận ông đã bị một cú sốc tinh thần quá mạnh, kết hợp với việc cơ thể già yếu
suy nhược lâu ngày, e rằng khó có thể qua được lần này.
Lúc đó, tấ


Polly po-cket