Tác giả: Tang Thượng
Ngày cập nhật: 22:45 17/12/2015
Lượt xem: 1342364
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2364 lượt.
g rời chiếc kim, tôi chợt nhận ra, ba cô gái trẻ Sở Khinh Lan, Đường Nhã Kỳ, Tống Nguyệt Uyên đều có tên rất lạ, dáng người nhỏ nhắn và còn
có một điểm tương đồng kỳ dị, đó là cả ba đều có tài năng thiên bẩm liên quan đến kim châm, liệu họ có phải chị em một nhà?
Bỗng nhiên Tiểu Đường dừng bước, hai bàn tay nắm chặt, đầu không hề quay lại chỉ bình thản nói:
- Nữ nhân tâm, hải đế châm (lòng dạ đàn bà như mò kim đáy bể)... Chị Tiêu Vi, chị cứ suy nghĩ đi!
Nói rồi, cô bé đẩy cửa bước ra.
Sáng sớm ngày thứ tư ở đây, chúng tôi còn chưa kịp ăn sáng thì Chung
Hồng Đạt và Lão Mục đã tới mang theo một bọc da màu đen. Chung Hồng Đạt
giở bọc da đó ra, đặt hai tấm Long Bản lên bàn, cả hai đều có màu đỏ
thẫm, bóng láng, các đường vân trên đó giống nhau tới mức không thể tìm
ra điểm khác biệt dù chỉ là một chấm nhỏ.
Nét biểu cảm trên mặt Chung Hồng Đạt rất kỳ lạ, ông ngồi trên ghế sô-pha, lặng im suy nghĩ một hồi lâu, rồi mới cất lời:
- Rõ ràng hai tấm Long Bản này là cùng một khuôn.
Chung Hồng Đạt tiếp tục giảng giải với chúng tôi, qua giám định của
các nhà khảo cổ học cho thấy, chất liệu gỗ của hai tấm Long Bản này là
giống nhau, đều bắt nguồn từ thời nhà Liêu. Chúng được làm y hệt một
cách tinh xảo và chính xác tới từng mi-li-mét từ chiều dài, chiều rộng
đến chiều cao. Điều đặc biệt hơn nữa là những đường vân trên bề mặt, từ
vị trí cho tới độ lớn bé đều không sai lệch một li, thậm chí cả số lượng vết châm, độ nông sâu và quy luật phân bố cũng giống nhau như tạc.
Chúng chính là bản sao của nhau.
Đó thực sự là một điều kỳ diệu, đến cả công nghệ hiện nay cũng khó có thể tạo ra một tác phẩm tinh tế và chuẩn xác đến như thế, vậy thì làm
thế nào mà từ hàng nghìn năm trước, họ đã tạo ra tấm Long Bản với kỹ
thuật cao siêu đến như thế?
Nghĩ tới nghệ thuật xăm hình trên bề mặt tấm Long Bản, tôi liền quay
sang hỏi Tiểu Đường. Cô bé suy ngẫm một lát trước khi bước tới gần mặt
bàn, dùng tay áo lau sạch lớp bụi bám trên đó, hai tay cầm hai chiếc
kim, đầu cúi thẳng, hai mắt nhìn chằm chằm lên mặt bàn.
Chung Hồng Đạt vội đứng dậy, hỏi:
- Cô gái, cô định...
Tôi biết chắc Tiểu Đường đã nghĩ ra cách nào đó, nên lập tức kéo tay
ngăn Chung Hồng Đạt lại, dùng ánh mắt ra hiệu cho ông không được làm
phiền.
Tiểu Đường khẽ nheo mắt, miệng lẩm bẩm vài câu, hai tay cùng ấn mạnh
xuống, một tiếng "cách!" nhẹ vang lên, hai mũi kim đã chọc xuống mặt bàn chừng vài mi-li-mét. Dừng một lát, cô bé liền rút hai mũi kim ra, rồi
lặp lại quá trình đó tại vị trí tiếp theo.
Hai bàn tay Tiểu Đường chuyển động đều thoăn thoắt, cho dù là đường thẳng
hay vòng cung thì mũi kim cũng đều giữ một khoảng cách nhất định và đều
tăm tắp, khiến người xem không thể rời mắt.
Cứ như thế, một lúc sau, trên mặt bàn đã xuất hiện hình ảnh của hai
bông hoa mai giống y hệt nhau, từ nét chấm cho tới mật độ phân bố, thảy
đều không thể tìm ra sự khác biệt.
Đây là lần đầu tiên Chung Hồng Đạt nhìn thấy tài nghệ của Tiểu Đường, nên ông không thể rời mắt khỏi hai bông hoa mai trên mặt bàn, tay miết
khẽ lên những cánh hoa còn miệng thi há hốc như đang được chứng kiến thứ gì kì diệu lắm. Mãi lâu sau ông mới vỗ đùi, quay sang nhìn Tiểu Đường,
phấn khích nói:
- Cô gái, thì ra là như thế, như vậy thì có thể giải thích được, đây chính là kỹ thuật khắc mai bằng hai tay.
Tiểu Đường khẽ thở dài, lắc đầu nói:
- Không phải, không phải đâu, kỹ thuật của cháu còn non kém lắm, mọi người hãy chú ý quan sát mà xem.
Chúng tôi cùng cúi đầu xuống mặt bàn, quan sát lại kỹ hơn thì mới
nhận ra, mặc dù hai bông hoa mai trông rất giống nhau, nhưng xét về chi
tiết, bông này vẫn nhỉnh hơn bông kia một chút, cánh hoa có phần không
được cân xứng, những đường vân hay độ lớn nhỏ của lỗ châm vẫn có sự khác biệt. Đặc biệt, ở vị trí những cánh hoa giao nhau, có sự lộn xộn trong
thứ tự sắp xếp, khiến góc bên trong có phần không thống nhất.
Tiểu Đường kể với chúng tôi đây là kỹ thuật khắc hình bằng hai tay,
nó được phân thành hai loại khác nhau: Một loại là khắc những hình dạng
giống nhau, còn loại kia là khắc những hình dạng khác nhau. Nói rồi, cô
bé nhấc hai cây kim lên, rồi dùng mũi kim bên tay trái quét qua một
đường ngang, sau đó dùng mũi kim bên tay phải miết thành một đường dọc.
Dừng trong giây lát, rồi hai tay Tiểu Đường lại thao tác cùng một lúc
tạo ra những đường nét có hình dạng và vị trí khác nhau.
Chỉ một lát sau, Tiểu Đường dừng mũi kim, trên mặt bàn giờ đây lại
xuất hiện hình bông hoa cúc với đầy đ
Tôi
vẫn chưa hết bàng hoàng nhìn vào cái lỗ tròn nhỏ xíu ấy, như thể vẫn chưa tin
vào những điều chính mắt mình trông thấy. Chẳng nhẽ bên trong thân cột lại ẩn dấu
một vật thể sống nuốt chửng mũi kim đó. Lão Mục khẽ khom lưng, dùng đầu ngón
tay khẽ cậy dấu tích vừa để lại, đôi lông mày chau lại tập trung suy nghĩ không
nói lời nào.
Chúng
tôi ở Bắc Kinh gần nửa tháng, theo chỉ thị của Chung Hồng Đạt, vào một buổi tối
ngày Chủ nhật, Lão Mục lái xe đưa tôi và Tiểu Đường quay trở lại Cẩm Châu.
Khi
vừa tới huyệ