Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Văn

Thiên Văn

Tác giả: Tang Thượng

Ngày cập nhật: 22:45 17/12/2015

Lượt xem: 1342371

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2371 lượt.

sợ xung quanh nó, ông cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
Theo lời kể của ông, do Tổng cục Chính trị trực thuộc Bộ Quân sự Trung ương đã quyết định thực hiện bức tranh Cuộc tiến công ở Cẩm Châu, nên đơn vị quân sự tỉnh cũng không dám lơ là, nhanh chóng phái người đến hợp tác giúp đỡ; đến
ông cũng phải đích thân tham gia chỉ đạo, thậm chí còn sang cả Matxcova
và Volgograd là hai thành phố của Liên Xô cũ để tham quan học tập.
Khi đó, cậu tôi tuy là người trẻ nhất đoàn nhưng lại đánh cờ vua rất
giỏi, nên đã gây ấn tượng sâu sắc với Từ Văn Uyên; họ cùng ở nơi đất
khách quê người, lại chẳng có trò tiêu khiển gì khác, nên tối nào hai
người cũng ngồi đánh cờ tới tận khuya, rồi dần trở thành bạn tri kỉ lúc
nào không hay.
Buổi tối trước khi từ Liên Xô về nước, họ đã tổ chức một bữa tiệc
chiêu đãi, mời tất cả mọi người trong đoàn cùng tham gia. Người Nga thật không hổ danh, rượu nặng như thế mà họ vẫn từng cốc từng cốc như không; trong bầu không khí vui vẻ và náo nhiệt, mọi người trong đoàn đều uống
say bí tỉ. Chỉ riêng Từ Văn Uyên vốn tửu lượng tốt, nên uống đến chai
thứ năm mà vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy ra.
Sau khi buổi tiệc kết thúc, mọi người trở về phòng riêng nghỉ ngơi.
Từ Văn Uyên vẫn còn lôi ra một chai rượu Mao Đài và một bàn cờ, kêu
người tìm bằng được cậu tôi, nhắn rằng lúc nãy cậu tôi liên tục thoái
thác là nhỏ tuổi nhất nên không biết uống rượu, nên bây giờ phải tiếp cờ với ông ấy, đợi mai lên máy bay ngủ sau.
Thấy Từ Văn Uyên say mê chơi cờ như vậy, cậu tôi đành vui vẻ gật đầu
đồng ý. Nhưng khi đánh cờ, trong lòng cậu vẫn nhấp nhổm không yên, thành ra đã đi những nước cờ sai lầm dẫn đến việc thua mất vài ván.
Từ Văn Uyên càng thắng càng ham, miệng cười ha hả không dứt, chỉ vào cậu tôi mà nói:
- Cái tên Tiểu Thạch này, coi như hôm nay đã bị ta hạ đo ván. Sướng!
Sướng! Mẹ kiếp, đúng là sướng! Chỉ e những ngày đấu cờ của chúng ta sắp
chấm dứt rồi. - Ngừng lại một chút, ông nói thêm với cậu tôi - Sau khi
về nước, bức tranh panorama sẽ được chính thức ra mắt, nhóm họa sĩ các
anh chắc sắp giải tán rồi, ta cũng sẽ chính thức được nghỉ ngơi.
Nghe Từ Văn Uyên nói vậy, sắc mặt của cậu tôi bỗng dưng thay đổi hẳn, đứng phắt dậy nói:
- Sao... sao lại... sao lại nhanh thế...
Từ Văn Uyên ngỡ ngàng, không hiểu vì sao cậu tôi lại nói thế:
- Tiểu Thạch, cậu nói gì?
Cậu tôi sững người trong giây lát rồi lập tức lao vụt ra ngoài, một
chốc sau quay về, sau khi đóng chặt mọi cánh cửa, cậu mới xoay lưng tiến tới trước mặt Từ Văn Uyên, cởi áo khoác đang mặc trên người, vén chiếc
áo len mặc bên trong lên, thận trọng rút từ cạp quần ra một mảnh gỗ màu
đỏ sậm.
Từ Văn Uyên phì một tiếng, rồi lập tức đẩy bàn cờ sang một bên, cười ha hả:
- Cái tên Tiểu Thạch này, thật đúng là lắm chuyện! Ta mới chỉ nói là
sẽ nghỉ ngơi thôi mà đã tặng ta mảnh gỗ làm quan tài, lại còn làm bộ bí
mật nữa chứ!
Cậu tôi chỉ khẽ mỉm cười, vẫn nâng niu miếng gỗ trong tay như bảo
bối. Ngồi xuống trước mặt Từ Văn Uyên, cậu nhẹ nhàng đặt miếng gỗ lên
mặt bàn cờ, bàn tay vẫn không ngừng mân mê tấm gỗ, sau đó đột ngột ngẩng đầu lên nhìn Từ Văn Uyên, khẽ nói:
- Lão Từ, học trò đâu dám. Người thử nhìn kĩ hoa văn trên mặt tấm gỗ này đi.
Nghe cậu tôi nói vậy, Từ Văn Uyên vội cúi xuống nhìn miếng gỗ; đó là
một miếng gỗ vuông vức, màu đỏ thẫm, nhẵn bóng, giống như mảnh thủy tinh dày đã qua gọt giũa cẩn thận. Ở giữa là một vệt hoa văn nhạt màu uốn
lượn, mang hình dạng nhã nhặn nhưng hơi kỳ lạ: Nó được tạo bởi vô số
những nét chấm nối liền nhau.
Từ Văn Uyên như bị thôi miên, ông cầm miếng gỗ lên, lật ra sau thì
phát hiện ngay chính giữa tấm gỗ là hai đầu rồng đối diện nhau, thần
thái hết sức sống động, để lộ hai chiếc răng nanh nhọn hoắt, còn trên
thân rồng là những lớp vẩy xếp tầng tầng lớp lớp, cực kỳ tinh xảo. Lật
qua lật lại quan sát hồi lâu, nhưng cũng chưa biết đó là vật gì, ông
liền thắc mắc:
- Tiểu Thạch, đây là cái gì, cậu lấy từ đâu ra thế? Sao ta nhìn mãi mà không nhận ra?
Cậu tôi suy nghĩ một vài giây rồi mới chậm rãi kể lại. Mấy ngày
trước, khi có chút thời gian rảnh rỗi, cậu cùng với hai người trong đoàn tới Volgograd dạo chơi trên con phố đi bộ, vô tình bắt gặp một sạp hàng rong chuyên bán cổ vật Trung Quốc. Nghe người bán hàng kể rằng trước
đây ông ta từng là một sĩ quan chỉ huy không quân trong đội quân Hồng
quân Viễn Đông của Liên Xô cũ, từng tham gia cuộc chiến chống Nhật năm
1945 tại Trung Quốc, những cổ vật đang bày bán đều được đem về từ đó. Để chứng minh điều mình nói là thật, ông ta còn kể cho cậu tôi một vài sự
kiện mà sau khi tới Trung Quốc đã được tận mắt chứng kiến.
Tháng Tám năm 1945, Thế chiến II đi vào giai đoạn khốc liệt nhất.
Theo yêu cầu của Mỹ và Anh, nguyên soái Stalin cuối cùng cũng đã tuyên
chiến với Nhật Bản. Ngày 8 tháng 8, Liên Xô tập hợp lực lượng quân đội
hùng mạnh, tấn công từ ba hướng Đông - Tây - Bắc với chiến tuyến kéo dài hơn bốn nghìn ki-lô-mét, vượt qua khu vực miền trung Liên Xô, tiến đến
biên giới Nội Mông, đóng quân tại Mãn Châu r