Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Văn

Thiên Văn

Tác giả: Tang Thượng

Ngày cập nhật: 22:45 17/12/2015

Lượt xem: 1342369

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2369 lượt.

ồi phát động cuộc tấn công
toàn diện. Do mất cảnh giác, nên quân Nhật nhanh chóng bị thất thế. Bảy
ngày sau, tức ngày 15 tháng 8, Nhật hoàng Hirohito đã đầu hàng vô điều
kiện. Mặc dù quân Nhật đã chấp nhận bại trận, nhưng vẫn không chịu hạ vũ khí, đến ngày 16 tháng 8 số quân ít ỏi còn lại vẫn tiếp tục tấn công
đánh phá một vài vùng ở Liên Xô.
Để nhanh chóng giành được thắng lợi, quân đội Liên Xô đã quyết định
dùng không quân chiếm lĩnh một vùng đất của quân đội Mãn là Phụng Thiên, ép chúng đầu hàng vô điều kiện và tìm cho ra hoàng đế Phổ Nghi.
Đêm ngày 19 tháng 8, hơn một chục máy bay không quân đã xuất hiện
trên bầu trời Thẩm Dương, liên tiếp thả mưa bom xuống nơi quân Nhật
chiếm đóng. Có thể do lần này cuộc tấn công quá bất ngờ, nên quân Nhật
không kịp trở tay. Sau đó những chiếc máy bay không quân đã an toàn đáp
xuống sân bay Thẩm Dương, vị vua cuối cùng của Trung Quốc - Phổ Nghi
không kịp trốn thoát mà bị bắt tại ngay phòng chờ tại sân bay Thẩm
Dương.
Phổ Nghi khi trốn chạy khỏi thành Bắc Kinh đã mang theo rất nhiều báu vật cùng với hành lí, tổng cộng có tới năm mươi bảy chiếc hòm gỗ loại
lớn. Do đang tham chiến ở nước ngoài, nên kỷ luật quân đội không được
khép chặt, khi nhìn thấy núi báu vật, những người lính Nga đã không kiềm chế nổi mình, họ reo hò vui sướng rồi xông vào giành giật. Người đàn
ông này lúc đó vốn thuộc cấp chỉ huy nên cũng lấy được không ít báu vật, trong đó gồm cả tấm gỗ này.
Ông ta hiểu khá rõ về lịch sử Trung Quốc, nên cũng biết các vị vua
Trung Hoa luôn tự coi mình là rồng, lúc bấy giờ ông không nhận ra điều
đặc biệt gì trên tấm Long Bản, chỉ nghĩ rằng vật mà Phổ Nghi mang theo
người ắt hẳn rất quý báu, nên mới giấu đi.
Tháng Chín năm 1945, quân đội Trung Quốc đã chiếm được toàn bộ vùng
Đông Bắc, hỗ trợ và hợp tác cũng quân đội Liên Xô giành thắng lợi cuối
cùng. Quân đội Liên Xô trước khi rút về nước, đã quyết định để lại toàn
bộ khí giới của quân đội Nhật cho Trung Quốc, nhưng lại mang theo những
báu vật mà họ đã thu được về nước.
Sau khi Thế chiến II kết thúc, người đàn ông này đã được nhận huân
chương Sao đỏ do chính nguyên soái Stalin trao thưởng trước khi quay trở về quê hương. Nhưng sau đó, do không tu chí làm ăn mà chỉ ham mê canh
bạc đỏ đen, nên tất cả tiền của trong nhà đều đội nón ra đi. Vì kế sinh
nhai, ông ta đành phải bán đi những bảo vật Trung Quốc mà mình có trong
tay.
Khi nghe kể tấm gỗ là báu vật trong cung do đích thân hoàng đế Phổ
Nghi mang theo bên người khi trốn chạy, cậu tôi cảm thấy vô cùng phấn
khích và tò mò, không rời mắt khỏi nó nửa giây, cuối cùng cậu từ bỏ
quyết định mua chiếc bình hàng nghìn năm tuổi từ thời nhà Minh, dốc hết
số tiền trên người, thậm chí còn vay thêm đồng nghiệp, bỏ ra cả đống
tiền chỉ đế mua một miếng gỗ.
Thấy Từ Văn Uyên chăm chú nghe, cậu tồi liền cầm miếng gỗ lên, đưa cho ông và nói rất chân thành:
- Lão Từ, chúng ta là hai bạn cờ có duyên gặp gỡ. Miếng gỗ này cho dù học trò không biết nó là gì, nhưng theo như quan sát, thì ông già người Liên Xô này không hề nói dối, chắc chắn đây là một cổ vật vô giá. Học
trò chẳng có thứ gì đáng giá, xin tặng nó cho người làm kỉ niệm.
Từ Văn Uyên vô cùng thích miếng gỗ này nên đã nhận nó, sau đó ông
tháo chiếc đồng hồ đeo trên tay tặng lại cho cậu tôi. Chiếc đồng hồ này
tuy kiểu cách có hơi cũ, nhưng chi tiết thiết kế hết sức tinh xảo, quan
trọng hơn đó là món quà ki niệm do chính thủ tướng Chu Ân Lai tặng sau
khi đội quân của ông giành được thắng lợi trong trận chiến.
Nghe tới đó, tôi bất giác sờ lên chiếc đồng hồ đang đeo ở cổ tay, suy nghĩ miên man, thì ra đây không chỉ là món quà kỷ niệm của cậu tôi mà
còn là vật mà thủ tướng Chu Ân Lai đã từng dùng. Thật không ngờ nó lại
mang ý nghĩa sâu sắc đến thế, chẳng trách thông thường rất ít khi thấy
cậu tôi tháo đồng hồ ra. Tôi cũng lờ mờ nhận ra, cậu tôi có hai mảnh gỗ
giống nhau, một mảnh thì tặng cho Từ Văn Uyên, còn mảnh kia đem giấu bên trong bức tường nhà.
Thế nhưng suy nghĩ kỹ lại thì thấy chuyện này có vẻ không hợp lý lắm. Một báu vật được cậu nâng niu gìn giữ đến như thế, sao có thể dễ dàng
tặng cho người khác được. Hơn nữa mảnh gỗ còn lại ở nhà cậu lại được cất giấu thông qua ám thị của bức tranh, rõ ràng là cậu cố ý nói với chúng
tôi, nó có mối liên quan mật thiết với Cổ Tháp Cẩm Châu và chùa Đại
Quảng Tề. Nhưng theo như lời kể của người đàn ông Liên Xô đã từng tham
chiến tại Trung Quốc thì mảnh gỗ liên quan đến hoàng đế Phổ Nghi, và
dường như nguồn gốc của nó là từ tỉnh Thẩm Dương. Hay nói cách khác,
chúng có từ thời Mãn Thanh và là vật dụng của hoàng đế.
Thấy tôi bật người đứng dậy, toan cắt lời hỏi thì Chung Hồng Đạt giơ tay ra hiệu im lặng rồi nói tiếp:
- Đừng vội, ta còn chưa nói hết, chuyện sau đó còn hấp dẫn hơn nhiều!
Tôi đành nghe theo, lúc ngồi xuống ghế, vô tình tôi quay đầu nhìn lại đằng sau, chợt thấy vẻ mặt Tiểu Đường rất đăm chiêu, đôi lông mày xinh
đẹp chau lại nhưng ánh mắt sáng ngời lại nhìn trừng trừng về một hướng,
hai tay đan chặt lấy nhau trên đầu gối, như đ