Tác giả: Tang Thượng
Ngày cập nhật: 22:45 17/12/2015
Lượt xem: 1342365
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2365 lượt.
t cả nhân viên phụ trách đều rất lo lắng, túc trực cả đêm
với hi vọng tình hình sẽ khá hơn, nhưng Từ Văn Uyên vẫn hôn mê sâu, chỉ
đôi ba lần mơ màng mở mắt trong giây lát, miệng lẩm bẩm hai tiếng "Thiên Văn".
Nghe vậy, Chung Hồng Đạt càng tò mò hơn, với tay cầm lấy tấm Long
Bản, chăm chú quan sát, ngoài những nét khắc tinh tế sắc sảo và trọng
lượng khá đằm tay thì không thấy điều gì khác thường ở tấm Long Bản;
nhưng với biểu lộ khác thường của Từ Văn Uyên, có thể thấy đêm qua ông
cụ đã nhìn thấy điều gì đó vô cùng kinh khủng.
Đúng lúc đó, Từ Văn Uyên ho nhẹ một tiếng, người hơi động đậỵ, sau khi nhìn thấy Chung Hồng Đạt, ông lập tức với tay lắp bắp:
- Anh... anh... hãy... đi... tìm, ta... ta... muốn... xem tấm Long Bản đó, tấm... Long Bản... của Tiểu Thạch...
Những nhân viên y tế có mặt ở đó đều biết tình hình của Từ Văn Uyên
không thể kéo dài được lâu nữa nên vội vàng tìm mọi cách để cấp cứu cho
ông. Có người mách, dạo gần đây có một cô gái bốc thuốc đông y có biệt
tài bấm huyệt tên là Tống Nguyệt Uyên, có thể bắt bệnh và chữa trị bệnh
nan y. Nhờ có biệt tài này mà cô rất nổi tiếng, đến cả những quan chức
cao cấp trong chính phủ cũng phải tìm đến để xin chữa bệnh.
Đây chính là hi vọng cuối cùng nên mọi người đã lập tức cho mời Tống
Nguyệt Uyên tới. Ban đầu ai cũng nghĩ đấy phải là một phụ nữ lớn tuổi,
nhưng thật không ngờ Tống Nguyệt Uyên là một cô gái mù mười bảy tuổi.
Tuy khiếm thị, nhưng tay nghề của Tống Nguyệt Uyên vô cùng cao siêu, khả năng bắt mạch và châm cứu chuẩn xác tới từng mi-li-mét.
Tống Nguyệt Uyên lấy ra ba giác châm cứu màu xanh lam, bên trong đựng thảo dược, đầu ngón trỏ từ từ ấn lên vầng trán đầy vết nhăn của Từ Văn
Uyên, nhẹ nhàng châm ba huyệt ngay chính giữa hai đầu lông mày, đốt cháy những dược liệu trong giác, sau đó cẩn thận tẩm thuốc vào đầu mũi kim,
lần lượt châm cứu lên cánh tay và gan bàn chân. Chỉ khoảng mười phút
sau, sắc mặt của Từ Văn Uyên đã dần hồi phục trở lại.
Thế nhưng theo lời Tống Nguyệt Uyên, do ông cụ từ nhỏ đã tham gia
chiến trận, vào sinh ra tử không biết bao nhiêu lần, nên nội lực đã bị
giảm sút đi rất nhiều, các cơ quan nội tạng trong cơ thể đã bị hủy hoại
nghiêm trọng. Phương thức châm cứu này chỉ là cứu chữa tạm thời chứ
không thể giúp ông sống thọ lâu hơn. Chỉ cần gặp một cú sốc nữa, sẽ vô
phương cứu chữa.
Nghe Tống Nguyệt Uyên nói vậy, mọi người đều thở dài buồn bã. Chung
Hồng Đạt luôn ghi nhớ lời dặn dò của Từ Văn Uyên và cũng do nóng lòng
muốn sớm tìm ra bí mật của tấm Long Bản, nên vừa về tới đơn vị đã lập
tức gọi cho Cục An ninh Quốc gia vùng Đông Bắc, hỏa tốc điều Lão Mục,
tôi và Tiểu Đường tới Bắc Kinh. Lúc lên lầu, chúng tôi nhìn thấy cô gái
mù Tống Nguyệt Uyên đi xuống sau khi châm cứu cho Từ Văn Uyên xong.
Tới giờ, tôi mới hiểu được đầu đuôi câu chuyện, nhưng vì sao đêm hôm
đó Từ Văn Uyên lại có những biểu hiện bất thường như thế, hay hai từ
“Thiên Văn” bí ẩn mà ông không ngừng thốt lên thì tôi không thể giải
thích nổi. Mọi việc chắc phải bắt đầu từ khẩu khí của Từ Văn Uyên và
những hoa văn hết sức kì lạ trên mặt tấm Long Bản.
Ngoài ra, những hoài nghi của tôi trước đây vẫn chưa có lời giải đáp. Hai tấm gỗ Long Bản này từ đâu mà ra, rốt cuộc nó có nguồn gốc từ Liên
Xô cũ hay từ Cẩm Châu? Tấm Long Bản được cậu giấu sau hốc tường trong
nhà chắc chắn dùng để ám thị một bí mật nào đó, nhưng tại sao tấm kia
lại dễ dàng trao tặng cho Từ Văn Uyên, điều này thật khó hiểu.
Chung Hồng Đạt đưa chúng tôi quay lại phòng của Từ Văn Uyên lần nữa
để mặc niệm trước khi lên xe. Chúng tôi không quay trở lại trung tâm
thành phố mà đi thẳng tới khu ngoại ô Xương Binh, dừng xe trước một căn
biệt thự rất đỗi bình dị. Chung Hồng Đạt giới thiệu đây là địa điểm liên lạc của Cục An ninh Quốc gia, giờ tạm thời sẽ là nơi nghỉ ngơi của
chúng tôi. Trước khi rời đi, ông còn hỏi mượn tấm Long Bản của tôi, nói
rằng mang về đơn vị để tiến hành kiểm định. Lão Mục sau khi thu xếp ổn
thỏa cho chúng tôi xong, cũng đi cùng Chung Hồng Đạt. Ăn cơm tối xong,
Tiểu Đường sang phòng tôi trò chuyện. Nói chuyện này chuyện kia, cuối
cùng lại quay sang chủ đề Từ Văn Uyên. Tiểu Đường lấy từ trong bọc ra
một chiếc kim, vân vê một lúc, cô bé liền đưa mũi kim lên trán.
Tôi vô cùng sửng sốt, gắt giọng hỏi:
- Tiểu Đường, em định làm gì đấy?
Tiểu Đường đặt chiếc kim xuống, quay sang bảo tôi:
- Chị Tiêu Vi, chị có thấy hình tròn trên trán Từ Văn Uyên giống một hình xăm không?
Tôi sững người, lục lại trong trí nhớ, đúng là hình tròn trên trán ông ấy thật khác thường:
- Cũng khá giống, nhưng đó là vết giác hơi mà.
Tiểu Đường liếc nhìn sang tôi, lắc đầu, nói:
- Chị không hiểu đâu, đó là một loại xăm vô cùng tinh xảo nhưng... -
Nói đến đây, cô bé vươn vai ngáp ngủ, chuyển ngay sang chủ đề khác - Em
buồn ngủ quá, chị em mình đi ngủ thôi. – Nói xong lập tức đứng dậy đi
thẳng ra cửa.
Tôi quá quen với cách nói chuyện lấp lửng của cô bé nên cũng không cố gặng hỏi. Nhìn theo dáng hình cô bé khi bước ra khỏi phòng, tay vẫn
khôn