Tác giả: Sái Tuấn
Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015
Lượt xem: 1342269
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2269 lượt.
ộ dạng của ông làm cho giật bắn mình, chỉ biết lắp ba lắp bắp nói mục đích đến đây của mình, xin lỗi vì bannãy không gõ cửa. Nhưng giáo sư Hứa vốn không có ý lượng thứ cho tôi,ông ấy bắt đầu hét lên với tôi, thô bạo đẩy tôi ra khỏi phòng".
"Ông ấy là người nóng tính?"
"Từ trước tới nay không phải vậy! Giáo sư Hứa luôn là người hòa nhãlịch sự, cũng chưa từng nghe thấy ông thất thố bao giờ, điệu bộ của ônglúc đấy rõ ràng khác hoàn toàn so với bình thường. Tôi vô cùng kinhngạc, vẫn chưa kịp nhận biết thì đã bị đuổi khỏi phòng thực nghiệm". Tôn Tử Sở thở dài, men theo cầu thang đi vài bước, "Lúc đó tôi bị bộ dạngcủa ông dọa cho sợ chết khiếp, do ấn tượng với giáo sư Hứa trước đấy rất tốt nên sự tin tưởng tuyệt đối với ông bỗng chốc tan thành mây khói,chỉ biết cúi đầu thiểu não rời khỏi đây".
Tôi vội vàng theo sau; "Thế nên anh không thích nơi này?"
"Đúng. Sự việc đó xảy ra chưa tới ba ngày thì người ta đã phát hiện radi thư mà Hứa Tử Tâm để lại, sau đó không thấy tung tích của ông đâunữa. Khi tôi nghe thấy tin này, tim bỗng tức khắc lạnh toát, liên tưởngtới những gì mắt thấy tai nghe hôm đó, hóa ra biểu hiện bất thường củaHứa Tử Tâm chính là điềm báo ông tự sát, kể từ đó tôi luôn có tâm lý áynáy vô cùng".
"Tại sao? Anh cho rằng việc ông ấy xảy ra chuyện liên quan đến mình?"
"Tôi không biết. Nhưng tôi luôn cảm thấy nếu hôm đó tôi gõ cửa trướcthì sẽ không có chuyện tự ý xông vào phòng giáo sư Hứa như vậy, và cũngsẽ không nghe thấy giọng hát phụ nữ kỳ dị đó. Đúng, lúc đó nhất định cómột chuyện đặc biệt nào đó, là do sự lỗ mãng làm gián đoạn tiến trìnhđặc biệt nào đó của giáo sư Hứa, thậm chí có thể gây ra hậu quả vô cùngnghiêm trọng, bởi thế ông mới nổi trận lôi đình với tôi như vậy".
"Đừng nghĩ thế, đây chỉ là ám thị tâm lý mà anh tự tạo ra cho mình thôi".
Tôn Tử Sở cười đau khổ nói: "Trong di thư mà giáo sư Hứa để lại khôngviết nguyên nhân tự sát, ba năm nay cũng chưa có ai làm sáng tỏ được,còn tôi thì không muốn trở lại tòa nhà này nữa".
Vừa nói chúng tôi đã vừa bước tới tầng ba, cả dãy hành lang không cólấy một ngọn đèn, hình như lâu lắm rồi chẳng có ai tới đây cả. Tôn Tử Sở dẫn tôi tới cuối hành lang, đối diện với cánh cửa sắt dày cộp nói: "Đây là phòng thực nghiệm tâm lý học".
Anh ấy dùng chìa khóa lấy dưới lầu mở cửa, cẩn thận bước vào phòng thực nghiệm, tôi bám sát hteo sau anh, chỉ ngửi thấy một mùi ẩm mốc, có lẽba năm nay chưa từng mở cửa sổ.
Không gian của phòng thực nghiệm rất lớn, bàn ghế bày rất ngăn nắp, chỉ có điều trên đó phủ một lớp bụi dày. Tôn Tử Sở cẩn thận ngắm nghía hồilâu, khẽ nói: "Này, hình như vẫn giống hết như ba năm trước".
Tôi lấy tay bịt mũi nói: "Ở đây có thứ gì đặc biệt không? Ví dụ như bút kí hay sổ ghi chép công việc hàng ngày chẳng hạn".
"Những thứ liên quan đến công việc khả năng bị nhà trường thu hết lại rồi? Còn lại đều là những thứ không quan trọng".
Tuy không khí trong phòng thực nghiệm có vẻ vẫn giống hệt như ba nămtrước, nhưng tôi lại nảy sinh một cảm giác khác, hình như đằng sau lưnglại có thêm một đôi mắt. Tôi lập tức quay đầu lại theo phản xạ, nhưngsau lưng chẳng có gì cả, có lẽ trừ u hồn không nhìn thấy được ra.
"Biết không? Đã từng có một lời đồn, có một sinh viên nào đó nửa đêm đi qua tòa nhà này và nhìn thấy ánh lửa leo lét như đốm lửa ma chơi sánglên trong khung cửa sổ".
Tôi vội vàng lắc đầu: "Đừng nói nữa, nói nữa có khi lại gọi u hồn về thật đấy".
Lúc này, tôi chú ý tới cánh cửa trong phòng thực nghiệm, từ từ bước tới trước cánh cửa ấy, màng nhĩ lại nghe thấy giọng hát xa xôi của ngườiphụ nữ đó…
Đã từng nghe thấy ở đó sao? Không, lẽ nào là âm thanh tự nhiên tạo ra từ trong não?
Tôi bất giác bịt tai lại, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng bên trong.
"Ê, đợi đã!"
Tôn Tử Sở gọi giật lại phía sau lưng tôi, nhưng tôi căn bản không bận tâm lời anh ấy gọi mà tiến thẳng vào bên trong.
Trong lúc tôi bước vào căn phòng này, mắt tôi bị bức tường trước mặt chích mạnh một nhát. Bởi vì tôi nhìn thấy…

Phút chốc, giống như có một ngọn lửa đốt cháy hai mắt, tôi run rẩy lùi lại một bước rộng.
"Ui da!" Hóa ra là chân Tôn Tử Sở bị tôi giẫm phải, anh ấy đẩy tôi một cái từ phía sau hỏi: "Sao thế?"
Tôi chỉ biết đứng như trời trồng trước cửa, nhìn chằm chằm lên bứctường trước mặt, giống hệt như kính cửa sổ trong phòng ngủ Tô ThiênBình, trên bức tường này cũng vẽ một
to.
Tôn Tử Sở cà nhắc bước thấp bước cao đi tới bên cạnh tôi, anh ấy cũngđã để ý thấy ký hiệu trên tường nên liền lập tức im lặng trở lại.
Đây là căn phòng nhỏ mười mấy mét vuông, một mặt là cửa sổ, một mặt làbức tường trống trơn, hai mặt còn lại toàn là giá sách cao ngất ngưởng,các loại sách xếp t