XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trở Lại Hoang Thôn

Trở Lại Hoang Thôn

Tác giả: Sái Tuấn

Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015

Lượt xem: 1342095

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2095 lượt.

Đêm

"Không biết tối nay có tuyết rơi không".
Đột nhiên, anh B bạn của tôi cảm thán bằng một giọng vô cùng đáng thương.
Ngẩng đầu nhìn sắc trời bên ngoài quán ăn, dưới ánh đèn cầu vòng thấpthoáng, vài đôi nam nữ khoác tay nhau vội vàng bước qua, tất cả đều bịgió lạnh thổi cho rút run cầm cập.
Lúc hoàng hôn, tôi ra khỏi phòng Tô Thiên Bình vì nhận được điện thoạimời ăn cơm của B, giờ thì chúng tôi đang ngồi trong một quán ăn nhỏphong vị Hồ Nam.
Nói chuyện phiếm với bạn vài tiếng đồng hồ vẫn không khiến lòng tôi vơi bớt căng thẳng, tôi cố gắng hết sức che giấu sự thấp thỏm bất an củabản thân, còn cố ý tạo ra vẻ phởn phơ. Anh B không ngừng cao giọng đàmđọa, thực ra lòng tôi nghe thấy chỉ toàn là tiếng hát của u hồn bưuthiếp.
10 giờ tối, bữa cơm cuối cùng cũng đã kết thúc. Sau khi thanh toán Bcòn muốn kéo tôi đi hát karaoke, nhưng bị tôi thẳng thừng từ chối, bởivì tôi sợ trong KTV lại phát ra giọng hát kỳ quái như trong DV mất, đếnlúc đó không phải là đã dẫn lối gọi cô hồn ma dại tới ư.
Anh B gọi tắc xi đi trước, tôi một mình độc hành trên đường phố ThượngHải về đêm, không biết đêm nay có nên trở về cái nơi quái quỷ của TôThiên Bình hay không.
Cứ đi không mục đích như vậy qua hai con phố, thì tôi phát hiện nhữngngười đi bộ hai bên đường càng lúc càng thưa thớt, ở đây tuy là trungtâm thành phố Thượng Hải, nhưng lại là nơi yên tĩnh rất tuyệt giữa chốnồn ào. Gần đây có một địa điểm du lịch nổi tiếng, ban ngày rất nhiềukhách du lịch ở khắp nơi đổ về, nhưng tới buổi tối lại chẳng có mấyngười.
Bỗng nhiên, tôi phát hiện con phố trước mặt hơi quen mắt, cho dù trướcđây chưa từng tới đây, nhưng mấy cửa hàng đối diện bên đường hình như đã nhìn thấy ở đâu đó. Trong lòng trào lên một cảm giác kỳ lạ, dường nhưcó một sợi dây thừng trói tay tôi lại rồi đang lặng lẽ dắt tôi đi vềphía trước.
Một đống lửa, lửa trong đêm tối thiêu cháy mắt tôi khiến mọi thứ trướcmắt dường như đều đã thay đổi – con đường nhỏ này, đèn hai bên đường,còn cả ki ốt nhỏ đối diện.
Chính là những cảnh tượng kỳ dị đó, cảnh nhìn thấy trên màn hình máytính của Tô Thiên Bình giờ đây lại trùng khớp với con phố trước mắt tôi, không thể nào tách được.
Tôi sững sờ đứng bên đường lạnh buốt, cách mười mấy mét bên kia đường là một ki ốt bưu thiếp nho nhỏ.
Thật sự là một giấc mơ sao? Trên đường phố đêm đen lạnh giá, tôi lạinhìn thấy cảnh tượng trong DV, và đạo cụ quan trọng nhất – ki ốt bưuthiếp đang ở trước mặt tôi.
Vậy mà đây không phải là mơ. Tôi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời ban đêmđục ngầu không thấy rõ trăng sao. Lẽ nào đây thực sự là sự an bài củacõi âm? Khiến tôi trong lúc gần như tuyệt vọng thì ngẫu nhiên đi qua nơi này, bất ngờ phát hiện ra ki ốt này, tìm thấy ngoại cảnh của "U hồn bưu thiếp".
Đúng, Tô Thiên Bình đã phát hiện ra bưu thiếp bí ẩn tại chính nơi này,đây cũng là nơi cậu ấy đứng canh để bắt được u hồn bưu thiếp, cũng lànơi cậu ấy đã dùng ống kính DV để quay lại tất cả những gì mình nhìnthấy.
Lúc này tôi sắp nhìn thấy gì đây? Quay đầu lại nhìn xung quanh, cửahàng hai bên đường hầu hết đều đã đóng cửa, không có lấy một người điđường, chỉ có ánh đèn lạnh lẽo soi lên ki ốt cô độc.
Vậy là tôi từ từ đi qua đường, đến trước ki ốt bưu thiếp cá tính. Tôiđã quá quen thuộc với nó qua DV, quent ới mức như là bếp của nhà mìnhvậy.
Nhưng tay tôi bắt đầu hơi run rẩy, đắn đo mãi rút cuộc vẫn mở cửa ki ốt ra, chỉ thấy bên trong có ánh sáng trắng, rọi lên một không gian chậthẹp, giống như thông tới một thế giới khác vậy. Đúng, nó trong DV đúngnhư thế này, tôi cẩn thận rón rén bước vào ki ốt, sau đó đóng cửa lại.
Lúc này, tôi đã ở trong ki ốt bưu thiếp cá tính rồi, mọi thứ trong DV"U hồn bưu thiếp" đang diễn lại lần nữa: một vầng sáng trắng chói mắtrọi lên trán tôi, trước mặt màn hình máy chụp ảnh tự động, có thể điềukhiển nó bằng cảm ứng, bên dưới có khe đút tiền xu, còn có cả khe nhảbưu thiếp ra.
Mắt tôi thay thế cho ống kính DV của Tô Thiên Bình, quét hàng ngang một vòng trước đã, tiếp theo đó là cúi đầu nhìn xuống dưới chân – không,dưới đất không hề có bất cứ bưu thiếp nào bị vứt ra.
Hóa ra sự kỳ vọng mãnh liệt đó lại đột nhiên rơi rụng, tôi thất vọngthở hắt ra một tiếng, nếu như bây giờ tôi tự chụp một tấm ảnh thì chắcchắn sẽ rất tệ.
Nhưng tôi không bỏ đi ngay mà nán lại thêm một lúc, không gian ở đâychật hẹp nhường vậy, quay người cái là hết chỗ để ngọ nguậy. Tôi ngẩngđầu nhìn lên trần ki ốt, do không cẩn thận nên đã bị ánh đèn trước tránlàm lóa mắt.
Lúc này tôi đột nhiên có một cảm giác quái dị, hình như có cơn gió lạnh thổi sua lưng, nhưng cửa ki ốt đang đóng chặt, vậy thì gió ở đâu ra?
Tôi căng thẳng quay đầu lại, cửa ki ốt rõ ràng đóng rất chặt, trong kiốt chật hẹp cũng không có chỗ nào bị hổng để gió lùa. Vậy mà, đúng lúctôi đang không hiểu chuyện gì xảy ra thì cửa ki ốt bỗng từ từ chuyểnđộng.
Cửa, từ từ mở ra, giây phút khiến người ta nghẹt thở.
Trời ơi, bên tai tiếng ong ong lại vang lên.
Tôi vô thức tựa vào phía sau má