Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trở Lại Hoang Thôn

Trở Lại Hoang Thôn

Tác giả: Sái Tuấn

Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015

Lượt xem: 1342096

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2096 lượt.

y chụp ảnh tự động, mắt nhìn chằm chằm vào cửa ki ốt.
Cánh cửa này nối liền hai thế giới âm dương – nó cuối cùng cũng đã mở ra rồi.
Một đôi mắt.
Ánh đèn trong ki ốt từ đỉnh đầu tôi lướt qua, không hề khách khí soi sáng đôi mắt đó.
Cô ấy đang nhìn tôi.
Các bạn đã đoán được cô ta là ai chưa? Trước cửa ki ốt đang mở ra, có một bóng trắng đứng đó.
Đúng, cô ta chính là u hồn bưu thiếp.
Ánh đèn soi sáng khuôn mặt cô ta, giống như hình ảnh trong DV phát lạilần nữa. Khuôn mặt chỉ từng nhìn thấy trên bưu thiếp và trên máy tínhlúc này đang hiện lên trước mắt tôi vô cùng chân thực, khiến tôi tinrằng đây không phải là tưởng tượng viễn vông, và cũng không phải là ảoảnh trong đêm tối.
Chính là khuôn mặt này, chính là đôi mắt này, toát lên ánh nhìn dị dạng dưới ánh đèn, đó là sự kinh ngạc, buồn bã hay là khủng khoảng?
Là cô ta mở cánh cửa ki ốt này ra, còn tôi thì đúng lúc đang ở trongđó, chúng tôi đã không hẹn mà gặp bằng cái cách đặc biệt thế này, trongthời khắc này và tại chính nơi này.
Không, nói chính xác hơn là "oan gia ngõ hẹp".
Cô ta rõ ràng không ngờ rẳng trong ki ốt có người, lần mặt đối mặt độtngột này khiến cô ta đứng chết lặng vài giây như pho tượng. Cô ta mặcmột chiếc áo gió màu trắng, còn đội cả mũ chụp đầu liền với áo. Màutrắng từ đầu tới chân bó chặt lấy người cô, giống hệt u hồn.
Chỉ có mắt và tóc màu đen – mái tóc đen bóng xõa ra hai bên mũ tôn lênmột khuôn mặt gày gò trắng bệch, đôi đồng tử thu gọn lại dưới ánh đèn,đôi môi xanh xám cho thấy cô ấy không đánh son.
Đây chính là người mà Xuân Vũ mơ thấy ở Hoang thôn? Bốn sinh viên, trong cùng một đêm, cùng một nơi, mơ thấy cùng một cô gái.
Cô gái này hiện đang đứng trước mặt tôi.
Đúng thật là: tìm nàng trăm ngàn dặm giữa nhân gian, đột nhiên quay đầu, nàng đang đứng đó, đèn lửa lụi tàn.
Trong ki ốt bưu thiếp nhỏ xíu này, tôi và cô ấy bối rối mặt đối mặt,không khí xung quanh gần như nghẹt thở, tim tôi đập loạn xạ không biếtlàm gì đây.
"Xin lỗi".
Cô ấy lại là người mở miệng trước, gật gật đầu xin lỗi tôi, rồi quay người bỏ đi.
Lúc này tôi rút cuộc không kìm chế được nữa: "Đợi đã!"
Câu nói này vừa đột ngột vừa khiến người khác hoảng sợ khiến cô ta dừng lại như bị dừng hình, đôi mắt lạnh nhạt nhìn tôi chằm chằm.
Tôi hít một hơi thật sâu, môi run rẩy nói: "Cô là ai?"
Lại im lặng hồi lâu, cô ấy giữ nguyên áh mắt đó, không trả lời tôi cũng không bỏ đi, chỉ đứng im nhìn xoáy vào mắt tôi, dường như muốn nhìnxuyên thấu linh hồn tôi vậy.
Cuối cùng, cô ấy chầm chậm lắc đầu, sau đó chuẩn bị quay người đi.
Nhưng lúc này tôi đã hành động theo mạch máu đang giãn nở ra, một tay tóm lấy cánh tay cô ta.
Dùng sức như vậy tóm lấy một cô gái chỉ khiến tôi cảm thấy tim đậpnhanh tới mức muốn xộc lên cả cổ họng. Tuy cách một lớp áo khoác dàynhưng tôi vẫn có thể cảm nhận cánh tay thon gầy và lạnh toát của cô ấyđang run rẩy trong bàn tay mình.
Ánh mắt cô ta lập tức thay đổi, sự khủng hoảng và hằn học trào dâng,giống như một con sói mẹ trong đêm tối. Môi cô ta phát ra âm thanh khekhẽ, nhưng tôi không nghe rõ cô ta nói gì. Tay cô ta bắt đầu, giãy giụadữ dội, tôi có thể cảm nhận được cả máu chảy trong động mạch cánh tay cô ta, chỉ là không biết máu của cô ta màu đỏ hay màu trắng.
Tôi vẫn tóm chặt lấy cô ta, mấy ngón tay đã thả lỏng đôi chút nhưng vẫn giữ chắc cô ta lại trước cửa ki ốt bưu thiếp. May mà lúc này trên đường phố không có người, không thì người ta cho rằng cô ấy gặp phải lưu manh mất. Cô ấy ra sức vung tay ra sau, tôi đành phải đi theo cô ra khỏi kiốt, nhưng vẫn không buông tay.
Cuối cùng, cô ta hét lên: "Buông ra!"
Nếu cảnh sát nghe thấy cái giọng này, chắc sẽ bắt tôi về đồn cũng nên?Nhưng lúc này tôi đã không còn sợ hãi bất cứ điều gì nữa, chỉ nhìn chằmchằm vào mắt cô ta nói: "Nói cho tôi biết, cô là ai?"
Vẫn chưa kịp để cô ấy trả lời, tôi đã nói tên của mình cho cô ấy biết.
Những câu nói này hình như phát huy một tác dụng thần kỳ nào đó, cô ấyđột nhiên ngừng phản kháng, chỉ thở dốc nhìn tôi, ánh mắt cũng dịu dàngtrở lại, giống như một con nai bị rơi xuống bẫy đang chờ đợi thợ săngiết chết.
Sau mười mấy giây im lặng, cô ấy đột nhiên thốt ra một cái tên:
A Hoàn.
Đây chính là tên của u hồn lang thang trong thành phố về đêm.
Âm thanh dịu dàng bay vào tai tôi rồi lại vang lên vô số lần trong lớpda đầu, vậy là hình bóng kỳ dị nào đó dần dần tan biến trước mắt tôi.
Tên của cô ta là A Hoàn.
Tuy cô ta không nói tên mình viết thế nào, nhưng tôi nhận định chính là hai chữ này. Dưới bóng đèn đường trắng toát, ánh mắt u buồn của cô ấyphút chốc làm tan chảy trái tim tôi.
"Xin chào, A Hoàn".
Tôi đờ đẫn mỉm cười nói, tay buông ra.
Bàn tay cô ta rút cuộc đã được tự do, run rẩy đặt trước ngực. Đường phố thênh thang không người, đột nhiên lướt qua một cơn gió lạnh buốt cuốnhút bụi bay thẳng vào mắt tôi.
Giây phút đó, tầm nhìn trở nên mờ ảo, chỉ còn lại một bón