Tác giả: Sái Tuấn
Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015
Lượt xem: 1342102
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2102 lượt.
uot;U hồn bưu thiếp? Anh đúng là đồ kém cỏi! Xem ra tôi đành phải kể câu chuện này cho anh vậy".
"Rút cuộc là câu chuyện nào?" rõ ràng là đã sợ đến mức hai đầu gối đậpvào nhau rồi, nhưng miệng tôi vẫn ngoạc ra tạo thế, "Cô kể ra cho tôinghe xem, có khi lại có thể trở thành tư liệu cho bộ tiểu thuyết kinh dị tiếp theo của tôi cũng nên".
"Được!" Cô ấy nảh ra từng chữ một, "Anh đừng có mà hối hận!"
Thần thái của cô ta bỗng trở nên cổ quái, cô ta chằm chằm nhìn tôi hồilâu. Trong buổi sớm mưa đêm dị thường này khiến tôi bất giác nhớ lạibuổi đêm ở Hoang thôn, giấc mơ của bốn sinh viên hội Xuân Vũ – chính làđôi mắt thần bí trước mặt tôi đây sao? Đúng vậy, A Hoàn hình như đã biến thành một con người khác, toàn thân toát lên khí chất siêu phàm thoáttục, hình như trên người cô ấy có thêm một tầng ánh sáng mờ ảo baoquanh,c ẩn thận bảo vệ cô ấy trong đó.
Vậy là, dưới tiết tấu của mưa đêm ngoài cửa sổ, A Hoàn kể cho tôi nghe về câu chuyện cổ xưa đó…
Giang Nam của năm sáu nghìn năm trước vẫn là một vùng sông nước mộng mị nguyên thủy. Chính trong thời kỳ hoang sơ trước bình minh này, độtnhiên xuất hiện một bầy thiên thần trong truyền thuyết, họ lái vô sốnhững con thuyền độc mộc khổng lồ, đổ bộ lên bờ một vùng bờ biển hoangvu.
Những thiên thần đến từ một nơi rất xa, nơi đó xa xôi và thần bí tớinỗi loài người chưa ai từng tới đó. Nhưng, bề ngoài của những thiên thần giống như loại người, và họ đã định cư lại trên bờ biển hoang vu này.Không lâu sau, họ vượt qua muôn trùng núi non khởi hành về phía Bắc, họđã phát hiện ra một vùng đất màu mỡ, đây chính là đồng bằng Giang Namthời viễn cổ. Những thiên thần đã chinh phục người dân bản địa, thànhlập nên một vương quốc viễn cổ hùng mạnh, vương quốc này có tên gọi làCổ Ngọc quốc.
Họ vô cùng thích những đồ bằng ngọc, bất luận là trong cuộc sống thường ngày hay là trong tế lễ tôn giáo, đồ ngọc đều là vật không thể thiếu.Nhưng vương tộc của Cổ Ngọc quốc, cũng chính là hậu duệ của những thiênthần, không những nắm vững được kỹ thuật chế tác đồ ngọc, mà còn có thểtận dụng sức mạnh thần bí của ngọc để sáng tạo ra rất nhiều kỳ tích màthời đó không thể đạt được, khiến quốc gia của họ nhanh chóng cườngthình, sáng tạo ra văn minh cổ đại huy hoàng quanh khu vực Thái Hồ. Họthậm chí còn xây dựng nên một thành phố có cả cung điện quy mô hùng vĩ,tế đàn và điện thần to lớn, còn có cả lăng mộ vua chúa ẩn sâu dưới lòngđất. Thứ quan trọng nhất của Cổ Ngọc quốc chính là ngọc, họ đã chết tácra một số lượng lớn đồ ngọc tinh xảo, và vương tộc chính là những ngườinắm giữ bí mật cao nhất.
Cổ Ngọc quốc là một vương quốc do nữ vương thống trị. Nữ vương vốnkhông phải là cha truyền con nối, mà chọn một thiếu nữ xinh đẹp thuầnkhiết trong vương tộc để kế tục ngôi báu nữ vương. Nữ vương này có quyền tôn giáo, cũng là thấy tế của Cổ Ngọc quốc. Nhưng nữ vương vốn không có quyền lực thực sự, vương tộc mới là những người khống chế tất cả, hơnnữa, nữ vương bắt buộc phải gìn giữ trinh tiết cả cuộc đời, nếu không sẽ phải chịu tội chết. Bởi vì sứ mệnh hàng đầu của nữ vương là tế lễ, dovậy bắt buộc phải là một cô gái trong trắng, nếu không thì sẽ làm ô uếthiên thần tổ tiên.
Nhưng sức mạnh có thần kỳ đến thế nào đi chăng nữa cùng không ngăn chặn được sự suy vong của một vương quốc, Cổ Ngọc quốc cũng không ngoại lệ.Nó phải chịu đựng sự quấy nhiễu bên trong và tai họa bên ngoài: sự quấynhiễu bên trong chính là những trận lũ lụt kéo dài tới hàng trăm năm,nước Thái Hồ dâng tràn thành thảm họa, nhấn chìm ruộng vườn và thànhthị: tai họa bên ngoài là sự xâm lược của những bộ lạc xung quanh, họtuy lạc hậu nhưng dũng mãnh và thiện chiến, Vương tộc của Cổ Ngọc quốctừ lâu vốn đã bị thối nát bởi sự xa xỉ, tuy có sức mạnh thần bí của đồngọc nhưng cũng không có cách nào để chống chọi lại giặc ngoài.
Chính trong niên đại nguy cơ tứ bề mai phục này, tôi đã oe oe xuất hiện trên nhân gian.
Cha mẹ tôi đều là vương tộc của huyết thống cao quý Cổ Ngọc quốc, họđặt tên cho tôi là "Hoàn", khắc trên đồ ngọc chính là một kí hiệu hìnhtròn. Kể từ khi sinh ra, tôi đã được rất nhiều người yêu thương chiềuchuộng. Đây không chỉ là do thân phận của cha mẹ tôi, mà quan trọng hơncả là vì mọi người đều cho rằng tôi sinh ra khác với mọi người, khí chất của tôi siêu phàm thoát tục, có tố chất nữ vương bẩm sinh.
Quả nhiên, vào năm 18 tuổi, tôi đã lên ngôi nữ vương. Tuy tôi không cóquyền lực thực sự nhưng tất cả mọi người đều tôn kính tôi, trong mắt họtôi là thần thánh không gì sánh nổi, thuần khiết giống như ngọc bíchkhông thể xâm phạm.
Tôi trải qua vài năm đầu yên bình. Trên tế đàn, tôi chỉ tay lên trờithề rằng, phải dùng sự trinh trắng một đời để hầu hạ thiên thần, nếukhông sẽ phải cam tâm tình nguyện gánh chịu bất cứ hình phạt nào. Thựcra, trong lòng tôi cũng quyết định như vậy. Tôi giữ gìn như ngọc, mộtmình trong thâm cung, ngày ngày xem quẻ bói vận mệnh của Cổ Ngọc quốc,hoặc là cùng với những nữ thầy mo khác nghiên cứu phép thuật. Nhưng tôikhông vui