Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

U Minh Trinh Thám

U Minh Trinh Thám

Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1343517

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3517 lượt.

hiện trường cùng kết quả kiểmtra thi thể bước đầu của Cung pháp y, không tìm được bất cứ vết thươngnào trên người Vương Minh Vĩ, nhưng cậu nhìn tấm hình chụp X quang nàyđi!
Từ Mẫn đưa ngón tay chỉ vào một chỗ trên tấm X quang.
Minh Diệu gật đầu:
- Những bộ phận khác đều hoàn hảo không chút tổn hao gì, chỉ là không còn trái tim!
- Thân thể bề ngoài lại không hề có chút vết thương nào nhưng lấy được trái tim người khác, nhất định phải do quái vật làm ra.
Trong ánh mắt Từ Mẫn mang theo một tia sợ hãi, còn mang theo một tia hưng phấn.
- Cung pháp y nói như thế nào?
- Cung pháp y còn chưa kịp giải phẫu thi thể thì đã bị mạnh mẽ mang đi,tựa hồ những người áo đen kia muốn giấu diếm chuyện gì đó.
- Chúng ta phải điều tra nguyên nhân cái chết của Dương Bội Gia, cho nên phải nghĩ biện pháp nhìn thấy thi thể của cô ấy.
Minh Diệu cầm lấy áo khoác ngoài:
- Đi thôi, cùng tôi đi gặp một người.
- Không phải nghĩ biện pháp đi xem thi thể của Bội Gia sao?
Lời của Minh Diệu làm Từ Mẫn có chút không giải thích được.
- Đi theo tôi đã!
Minh Diệu kéo Từ Mẫn đi ra khỏi cửa:
- Yên tâm, sẽ không bán chị đi đâu.

Đi tới trước cánh cửa kính lớn, Minh Diệu hít sâu một hơi, đẩy cửa đi vào.
- Xin hỏi tiên sinh…
Susan ngồi sau quầy tiếp tận nhìn thấy Minh Diệu đi vào, cảm giác có chút quen mặt nhưng không nhận ra hắn.
- Chị Ada có ở đây không?
Minh Diệu mở miệng hỏi.
- Tìm tiểu thư Ada có chuyện gì…
Nghe được thanh âm Minh Diệu, Susan kinh ngạc kêu lên một tiếng:
- A, anh là Minh tiên sinh?
- Vì sao lại không nhận ra tôi rồi?
Minh Diệu cười cười.
- Oa oa wow…
Giọng nói và vẻ mặt của Susan có chút khoa trương:
- Quả thật là y quan cầm…A không phải, là nhất biểu nhân tài, thay đổi quần áo làm tôi cũng không nhận ra được anh rồi.
- Đừng ba hoa nữa, tôi tìm Ada có chính sự.
Minh Diệu nhẹ nhàng gõ lên đầu Susan.
- Chờ một chút đi, chị Ada đang nghe điện thoại.
Susan ý bảo Minh Diệu cùng Từ Mẫn chờ thêm một chút.
Từ Mẫn đã có thói quen Minh Diệu đưa nàng tới những địa phương kỳ kỳ quáiquái, theo nàng xem, trung tâm nghiên cứu văn hóa Maya này chỉ sợ cũnglà căn cứ gì đó của yêu ma quỷ quái, nàng nghiêm chỉnh ngồi im trên ghế, không dám tùy tiện nhìn loạn lộn xộn.
Minh Diệu là một người xưa nay vốn không chịu ngồi yên, sau khi hút xong một điếu thuốc, liền bắtđầu nhỏ giọng nói đùa với Susan, lưu lại một mình Từ Mẫn ngồi trên ghế,có chút tức giận theo dõi hắn.
Mặc dù Minh Diệu vẫn mặc chiếc áokhoác ngoài màu xám tro, nhưng kiểu tóc đầy vẻ anh tuấn tinh thần sosánh với trước kia tưởng chừng như hai người. Vốn khi Minh Diệu lôi thôi lếch thếch Susan cũng đã rất thích người đàn ông tuy ăn mặc lôi thôinhưng nói chuyện rất thú vị trước mắt, bây giờ hình tượng của Minh Diệuđại biến, tự nhiên nàng nói chuyện càng thêm hăng say.
- Tan việc rồi có muốn cùng thúc thúc đi xem cá vàng hay không a?
Minh Diệu mang theo vẻ mặt cười xấu xa nhìn Susan.
- Không thèm!
Susan che miệng nhỏ giọng cười:
- Loại người làm quái thúc thúc như anh ngay cả một cô bé cũng không lừa được, còn muốn lừa gạt tôi.
Susan dùng ánh mắt liếc qua Từ Mẫn vẫn ngồi nghiêm chỉnh bên ghế, thần thầnbí bí nghiêng đầu tới, nhỏ giọng hỏi bên tai Minh Diệu:
- Sao vậy, bây giờ khẩu vị nặng, bắt đầu chơi trò tay ba sao?
- Còn nói nhảm nữa, đem cô đóng gói gửi qua bưu điện đi Abu Dhabi!
Minh Diệu nhẹ nhàng gõ lên trán Susan, Susan len lén cười không lên tiếng.
Susan nhìn thấy ánh đèn trên quầy tắt lịm, liền gọi điện thoại cho Ada.
- Minh tiên sinh, tiểu thư, mời vào!
Đặt điện thoại xuống, Susan nói với Minh Diệu.
Minh Diệu cùng Từ Mẫn đẩy cửa tiến vào phòng làm việc của Ada, vừa nhìn thấy Ada đang ở bên trong phòng, Từ Mẫn thoáng thở phào nhẹ nhõm, hoàn hảolần này cũng không phải đi gặp tên mập nuôi quỷ nào…
- A, Tiểu Minh, tỷ tỷ ôm một cái!
Nhìn thấy Minh Diệu đi tới, Ada nhanh chóng nhào qua. Minh Diệu vốn định nétránh, nhưng động tác của Ada quá mức nhanh chóng, xúc cảm mềm mại lạitruyền tới trên mặt lần nữa.
- A, có khách sao, thật ngại quá!
Nhìn thấy có mặt Từ Mẫn, Ada buông lỏng tay ra, Minh Diệu không khỏi may mắn mang theo Từ Mẫn cùng đi là một lựa chọn sáng suốt lẫn đích xác.
- Vị này là Từ Mẫn, cảnh sát, vị này là Ada, xem như là…
Minh Diệu nghĩ nửa ngày, cũng không nghĩ ra được nghề nghiệp gì giới thiệuAda, cũng không thể nói thẳng nàng là liên lạc viên của Ủy ban tối caoÂu Châu phái tới.
- Ada Wilson, Khu Ma Sư.
Ada nhìn Từ Mẫn đưa tay ra.
- Từ Mẫn, cảnh sát!
Từ Mẫn vươn tay, nắm tay Ada.
Có lẽ do trực giác nhạy bén trời sinh cho phụ nữ, hai người nhìn đốiphương, mặc dù trên mặt đều mang theo vẻ mỉm cười, nhưng thật không thấy phát sinh ra tia hảo cảm, thậm chí còn có chút ít ý thức cạnh tranhtràn ngập bên trong không khí.
Theo Từ Mẫn xem ra, cô gái hỗnhuyết này từ trong xương đã dẫn theo một cỗ phong tao, nàng rất khôngthích để Minh Diệu lui tới