Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

U Minh Trinh Thám

U Minh Trinh Thám

Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1343571

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3571 lượt.

ông này là bạn trai cũ của Dương Bội Gia, sau khôngbiết vì chuyện gì hai người lại chia tay. Người đàn ông này Từ Mẫn chỉgặp qua mấy lần, không trách được lúc nhìn chỉ cảm thấy quen mắt màkhông thể nhớ ra.
Hai mắt Từ Mẫn tỏa sáng, không nghĩ tới vụán lâm vào cục diện bế tắc lại có chuyển biến mới, nàng vội vàng gọiđiện cho Minh Diệu.
- Tôi biết người đàn ông kia là ai!
Từ Mẫn không đè nén được hưng phấn trong giọng nói:
- Người đàn ông kia là bạn trai cũ của Dương Bội Gia, chính là người chia tay nàng nhiều năm trước.
- Vừa lúc!
Minh Diệu cười cười bên điện thoại:
- Tôi cũng mới biết ở đâu có thể tìm được người đàn ông kia.


Điện thoại di động vang lên, Từ Mẫn cầm lấy áo khoác chuẩn bị xuống lầu, vừa mở cửa, thoáng do dự một chút, lại đi trở vào phòng của mình.
- Tại sao lâu vậy?
Minh Diệu ở dưới lầu chờ thật lâu mới thấy Từ Mẫn đi xuống.
- Có chút việc!
Trong bóng tối hình dáng của Từ Mẫn cũng không thấy rõ, chẳng qua đámqua quýt một câu liền đem chìa khóa xe ném cho Minh Diệu.
- Cậu lái xe đi!
- Rõ ràng người có xe là chị, tại sao còn muốn tôi tới đón chị chứ? Hẳn là chị đi đón tôi mới đúng đi!
Minh Diệu vừa khởi động máy xe vừa oán trách:
- Hại cho tôi phải tốn tiền xe taxi.
- Ít nói nhảm!
Từ Mẫn giơ tay lên, vốn định hung hăng gõ lên đầu Minh Diệu nhưng lại dừng tay giữa không trung.
Minh Diệu vốn đã chuẩn bị ăn đòn, nhắm mắt đợi thật lâu, nhưng không hề có cảm giác gì. Hắn mở ra một mắt, lại nhìn thấy Từ Mẫn đã ngồi nghiêmchỉnh bên cạnh.
- Chị…
Minh Diệu cảm giác tối nayTừ Mẫn có chút kỳ quái. Nếu là khi trước, Từ Mẫn vốn cường thế bạo lựcnhất định sẽ hung hăng cho hắn một trận, nhưng hôm nay không biết vì sao lại đổi tính tình.
- Chuyện gì?
Từ Mẫn quay đầu nhìn Minh Diệu, cười cười.
Vẻ mặt Minh Diệu trở nên ngưng trọng:
- Nói cho tôi biết, có phải đã xảy ra chuyện gì hay không?
- Chuyện gì xảy ra? Có ý gì?
Từ Mẫn có chút không hiểu lời của Minh Diệu.
- Nhất định phải có chuyện gì kỳ quái xảy ra, nói với tôi, tôi nhất định sẽ giúp cho chị!
Minh Diệu cau mày, chăm chú nhìn Từ Mẫn.
- Đâu có gì? Sao vậy?
Từ Mẫn bị Minh Diệu làm cho không hiểu ra sao.
- Đừng nên tiếp tục gạt tôi nữa.
Minh Diệu lại cẩn thận đánh giá Từ Mẫn từ trên xuống dưới một lần.
- Nếu như không có chuyện gì đặc thù, vì sao chị lại ăn mặc thành nhưvậy, còn trang điểm, hơn nữa đặt ở bình thường, nếu như tôi nói chuyệngiống vừa rồi chị nhất định sẽ không chút do dự gõ cho tôi một cái!
Mượn ánh đèn yếu ớt phía trước, Minh Diệu vừa nhìn thấy rõ, tối nay TừMẫn mặc một chiếc áo lông cao cổ màu trắng, chiếc áo dán sát người làmtư thái động lòng người của nàng hoàn toàn biểu lộ không thể nghi ngờ,trên mặt trang điểm thật nhạt, đặc biệt đôi môi kiều diễm làm người tathật sự nhìn muốn cắn. Một chiếc quần ôm lấy vòng chân đầy đặn, hơn nữalàm Minh Diệu càng thêm giật mình chính là Từ Mẫn chưa bao giờ mang giày cao gót đêm nay lại mang đôi giày cao gót màu đỏ sậm.
- Cậu nhìn ra rồi sao?
Gương mặt Từ Mẫn có chút hồng lên:
- Như thế nào đây? Cũng không tệ lắm phải không?
- Tôi sẽ giúp cho chị, thật sự, bất kể là chuyện gì tôi cũng sẽ giúp cho chị hết!
Minh Diệu vẫn làm ra vẻ mặt nghiêm túc ngưng trọng như trước.
Từ Mẫn hung hăng trợn mắt nhìn Minh Diệu, người này chẳng nhưng khôngcó chút đánh giá với bộ trang phục mình tỉ mỉ lựa chọn, còn ra vẻ bộdạng này của mình còn không được bình thường, điều này làm Từ Mẫn hậnđến nghiến răng.
Từ Mẫn hất tay phải lên, hung hăng gõ lên đầu Minh Diệu:
- Lái xe cho tôi, nhanh lên một chút!
- Ai nha, đau quá!
Minh Diệu vừa xoa đầu vừa lầm bầm:
- Quả nhiên là như vậy mới đúng!
Nghe hắn nói, khiến Từ Mẫn thật muốn đập thêm một cái nữa lên đầu hắn.
Thời gian đã hơn mười giờ đêm, nhưng đường dành riêng cho người đi bộvẫn ánh đèn sáng rỡ, đối với mọi người ở đây mà nói, mười giờ bất quáchỉ là lúc bắt đầu cuộc sống về đêm.
Dừng xe lại, hai ngườiđi dọc theo con đường dành riêng cho người đi bộ, tìm kiếm quán rượu nhỏ kia. Từ Mẫn khoác cánh tay Minh Diệu, giống như là một chuyện thậtđương nhiên, nhưng xúc cảm mềm mại truyền tới từ cánh tay làm nhịp timMinh Diệu đập loạn nhịp không ngừng.
Đây đúng là một quánrượu thật nhỏ, nhỏ tới mức cơ hồ làm cho người ta quên đi sự hiện hữucủa nó. Nơi bóng tối trong góc đường, một ánh đèn neon nho nhỏ lóe rachớp tắt, có thể nhìn thấy được tên của quán rượu là Lonesome.
- Cái tên này thật thích hợp với quán rượu!
Minh Diệu nhìn lên tấm bảng, có chút cảm thán.
Đẩy ra cánh cửa quán rượu có chút cũ nát, hai người đi tới quầy rượu nhỏ an tĩnh.
Nơi này cũng không lớn, chỉ có bảy tám chỗ ngồi, nhưng ngồi tới mườimấy người. Trước mặt mỗi người đều có chai bia, rất hiển nhiê


XtGem Forum catalog