Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

U Minh Trinh Thám

U Minh Trinh Thám

Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1343574

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3574 lượt.

iểu Quất lắc đầu:
- Hắn luôn khi dễ con!
Từ Mẫn thở dài một hơi, nếu con gái đã không thích, nàng dĩ nhiên không thể miễn cưỡng.
- Nhưng mà…
Tiểu Quất nói tiếp:
- Nếu như so sánh với người đàn ông khác, con vẫn chọn tên biến tháikia cũng được, dù sao so với đàn ông khác hắn vẫn hợp khẩu vị của conhơn.
Nghĩ một lát, tiểu Quất đột nhiên thần thần bí bí tiếntới bên tai Từ Mẫn hỏi:
- Mẹ, không phải mẹ đang muốn trâu già gặm cỏ non chứ?
Từ Mẫn bị con gái làm dở khóc dở cười, không trách được Minh Diệu lạinói nàng còn nhỏ như quỷ lớn, lời này từ một cô bé năm tuổi nói ra nghethế nào cũng cảm giác không đúng lắm.
Cuối cùng dụ được TiểuQuất ngủ, đối với đứa con gái này, Từ Mẫn cũng có chút bất đắc dĩ. Cô bé này luôn luôn nói ra những lời nói vốn không cân xứng với tuổi tác củamình, phối hợp với gương mặt non nớt, luôn làm người ta có cảm giác buồn cười.
Từ Mẫn ngồi trên sô pha trong phòng khách, trên ti viđang phát phim truyền hình khóc khóc cười cười, mà tâm tư Từ Mẫn cũngkhông nhìn lên ti vi.
Trong lòng nàng có chút thấp thỏm, đốivới việc biến chuyển trong tình cảm với Minh Diệu làm Từ Mẫn có chútkhông thích ứng, cũng có chút không biết làm sao.
- Mẫn Mẫn!
Mẹ của Từ Mẫn từ trong phòng đi ra, ngồi trên sô pha nhìn Từ Mẫn:
- Gần đây con hay cùng Tiểu Minh đi ra ngoài, quan hệ giữa hai đứa rốt cục như thế nào rồi?
- Mẹ, làm gì có, đừng nên nói lung tung.
Câu hỏi của mẹ làm Từ Mẫn không khỏi đỏ mặt:
- Con chỉ xem hắn như em trai, không phải như mẹ nghĩ đâu.
- Con đó!
Mẹ Từ Mẫn vươn tay đẩy trán nàng:
- Không tranh thủ thời gian chuyện gì cũng sẽ muộn màng thôi. Con không còn ở thời điểm hai mươi mấy, tùy tiện là có thể tìm được bạn trai. Bây giờ con đã hơn ba mươi, lại ly hôn, còn có đứa con gái. Thật khó cóđược người như Tiểu Minh thật không tệ, mặc dù không có tiền, nhưng dùsao cũng có sự nghiệp, đối nhân xử thế cũng thật hào phóng, quan trọngnhất là đối xử tốt với Tiểu Quất, người đàn ông tốt như vậy ngàn vạn lần không nên buông tha, nếu không sao này con muốn hối hận cũng không kịp.
- Ai nha, biết rồi biết rồi mà mẹ!
Mặt Từ Mẫn càng đỏ hơn, lời của mẹ nói không phải nàng không nghĩ tới,nhưng nếu thật sự muốn phát triển quan hệ tình lữ với Minh Diệu, tựa như lời tiểu Quất nói “trâu già gặm cỏ non”, Từ Mẫn cũng cảm thấy ngạingùng.
- Dù sao mẹ đã nói rõ rồi, con tự mình nghĩ đi.
Mẹ Từ Mẫn cũng không dài dòng, đứng dậy chuẩn bị trở về phòng ngủ, vừa đẩy cửa, đột nhiên lại nhớ ra chuyện gì đó.
- Đúng rồi, khi mẹ thu dọn phòng con có thấy dưới gầm giường có một xấp ảnh chụp, những vật đó tự mình con thu dọn đi, có hình gì nên ném thìném, nên quên thì quên đi con!
Mẹ Từ Mẫn nói xong thì khép lại cửa phòng.
Từ Mẫn sửng sốt, nghĩ một lát mới nhớ ra những thứ kia hẳn là lúc lyhôn với chồng cũ vì không muốn tiếp tục hồi ức nên nhét xuống dưới gầmgiường. Ly hôn đã hơn ba năm, người đàn ông kia cũng không điện thoại,cũng không lộ mặt, thậm chí cả con gái cũng không đến thăm một lần, TừMẫn đã sớm tuyệt vọng với người đàn ông này.
Từ dưới gầmgiường lôi ra một chiếc hộp, Từ Mẫn ngồi trên giường lật từng tờ ra xem. Có rất nhiều hình, hơn nữa phần lớn đều là hình chụp chung với ngườichồng cũ. Nhìn vẻ mặt mang theo nụ cười hạnh phúc cùng mình và người đàn ông ôm chặt nàng, Từ Mẫn không nhịn được cảm thấy mũi chua xót, nhữnglời thề non hẹn biển đến chết không thay đổi, đều hóa thành mây khói.Mới vừa ly hôn, Từ Mẫn nhìn thấy những vật này cũng có khóc, có tứcgiận, nhưng bây giờ lấy ra xem đáy lòng chỉ còn lại bi ai, đối với người đàn ông từng vứt bỏ mình cũng không còn tức giận. Có, chẳng qua là sựhoài niệm. Thời gian là thuốc chữa vết thương tốt nhất, dù vết thươngsâu sắc thế nào, cũng sẽ nhạt dần theo thời gian, dần dần biến mất không còn nhìn thấy.
Còn có một ít là hình ảnh chụp thời còn đihọc ở trường cảnh sát, Từ Mẫn không khỏi thở dài một hơi. Khi đó nàngvẫn còn là thiếu nữ không buồn không lo, mỗi người đều thẳng tính, nênkhóc thì khóc, nên cười thì cười, thích chính là thích, chán là chán, mà bây giờ mỗi người đều mang theo mặt nạ, cuộc sống dối trá, mỗi ngày đều đang diễn trò, toàn nói lời trái lương tâm, làm chuyện mình không muốn, còn mang theo nụ cười trên mặt.
Nhìn vào những tấm hình này, Từ Mẫn không khỏi nghĩ tới Dương Bội Gia đã chết. Khi đó quan hệ giữaTừ Mẫn và Dương Bội Gia thật thân mật, hai người được xem như bạn tốt.Nữ sinh xinh đẹp cười ngọt ngào trong hình bây giờ đã rời đi nhân thế,Từ Mẫn càng thêm cảm thấy nên làm gì đó cho nàng.
Trong đó có một tấm hình đưa tới sự chú ý của Từ Mẫn, đây là một tấm hình chụp lần tụ hội nào đó với bạn bè.
Trong hình, Dương Bội Gia cùng một người thanh niên ôm nhau thật chặtchẽ, cười thật rạng rỡ, mà người thanh niên kia chính là người đàn ôngtrong tấm hình vụ án mà Từ Mẫn không biết thân phận.
Từ Mẫnnhớ tới, người đàn


Snack's 1967