Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1343565
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3565 lượt.
ùng dời đi lực chú ý chính là phương pháp tốt nhất.
Từ Mẫn ôm lấy con gái, hôn lên gương mặt non nớt của Tiểu Quất:
- Như thế nào, hôm nay ở trong nhà trẻ có ngoan hay không con gái?
- Dạ, rất ngoan!
Bây giờ Tiểu Quất giả vờ nai tơ càng ngày càng lô hỏa thuần thanh, trên căn bản đã thích ứng với cách nói chuyện đúng với số tuổi bên ngoài của mình, chỉ khi ở chung với Minh Diệu mới bị lộ nguyên hình.
- Mẹ, có phải mẹ lại cùng tên mặt người dạ thú đi ra ngoài ước hẹn hay không a?
Nghe được câu hỏi của con gái, Từ Mẫn có chút dở khóc dở cười, từ saukhi lần trước Minh Diệu sửa lại hình tượng đi tới nhà bọn họ, mẹ của TừMẫn càng thêm ân cần đối với Minh Diệu, còn thiếu một chút đã trực tiếpgọi là con rể, mà Tiểu Quất lại trực tiếp đổi tên Minh Diệu thành – mặtngười dạ thú.
- Không cho nói lung tung, loạn dùng thuật ngữ, cẩn thận thúc thúc nghe được sẽ không thích con nữa.
Từ Mẫn véo mũi nhỏ của con gái.
Tiểu Quất lắc lư hai chùm tóc của mình, không hề để lời nói của Từ Mẫn vào trong lòng.
- Còn thúc thúc sao. Rõ ràng là một tên biến thái có ham mê ngực lớn đặc thù!
Trong lòng Tiểu Quất rất có ý kiến đối với việc Minh Diệu bắt cóc mẹ mình.
- Đi tắm đi, tắm rửa xong là có thể ăn cơm.
Mẹ của Từ Mẫn ôm lấy Tiểu Quất, nhìn nàng nói.
Nước nóng từ trên đỉnh đầu chảy khắp toàn thân, Từ Mẫn không khỏi thoải mái rên rỉ thành tiếng.
Toàn thân mỏi mệt cùng tinh thần ủ rũ tựa hồ đã theo dòng nước chảy trôi đi mất tích.
Lau khô nước trên người, Từ Mẫn nhìn thân thể trần trụi của mình tronggương, thở dài một hơi. Nữ nhân trong gương tràn đầy vẻ đẫy đà mỹ cảm,cũng không làm cho người ta có cảm giác mập mạp, giống như một quả hồngchín mọng, cắn một ngụm miệng đầy ngọt nước.
Ba mươi ba tuổi, là thời gian rất dễ dàng tàn phai của phụ nữ, Từ Mẫn nhìn thân thể vẫncòn mê người trong gương, không khỏi có loại cảm giác khẩn trương, nếuqua thêm mấy năm, sợ rằng thực sự sẽ biến thành bà lão không còn cáchnào hấp dẫn đàn ông mất rồi. Sau khi gặp mặt Ada, loại cảm giác khẩntrương này trong lòng Từ Mẫn còn thêm mãnh liệt. Ada đã là quả mật đàothành thục, màu sắc mê người cho dù là ai cũng không nhịn được muốn cắnmột ngụm, hơn nữa tác phong phóng khoáng, sợ rằng bất kỳ người đàn ôngnào cũng không thể chống cự.
Sau khi ly hôn, Từ Mẫn cũng từng nghĩ qua phải tìm một người đàn ông, nhưng một người phụ nữ có côngviệc luôn bận rộn như nàng, còn mang theo một đứa con gái, muốn tìm mộtngười đàn ông đối xử tốt với mẹ của mình, lại đối xử tốt với con gáimình thật sự vô cùng khó khăn.
Đối với Minh Diệu, lúc trướcTừ Mẫn chỉ đối đãi hắn như một đứa em trai còn chưa trưởng thành, mặc dù mẹ nàng rất thích Minh Diệu, nhưng đối với Từ Mẫn mà nói, nàng cũngkhông có quá nhiều tình cảm nam nữ với hắn, cho đến ngày nàng nhìn thấyAda ôm Minh Diệu, từ đáy lòng Từ Mẫn liền phát ra một mùi vị ê ẩm, lúcnày nàng mới tỉnh ngộ lại, thì ra Minh Diệu đã có vị trí trong lòngnàng, chẳng qua vì nàng chưa từng cảm thấy được mà thôi.
- Có lẽ, đây là một cơ hội cũng nói không chừng.
Trong lòng Từ Mẫn nghĩ:
- Bên phần mẹ không cần hỏi, hẳn nên hỏi cảm giác của Tiểu Quất như thế nào.
Sau khi tắm rửa ăn cơm xong, Từ Mẫn mặc một bộ đồ ngủ rộng rãi nằm trên giường, dụ dỗ Tiểu Quất nằm bên cạnh đi ngủ.
Bộ đồ ngủ rộng rãi không che được bộ ngực ngạo nghễ, hơn phân nửa đềulộ bên ngoài, nếu có Minh Diệu tại đây, nhất định sẽ phun máu mũi màchết.
Tiểu Quất nhìn bộ ngực đầy đặn của mẹ mình, trong mắt cũng lộ ra vẻ hâm mộ, không nhịn được đưa tay sờ soạng.
Từ Mẫn nhìn ánh mắt con gái, không khỏi cảm giác có chút buồn cười:
- Sao vậy, hâm mộ mẹ sao?
Tiểu Quất gật đầu:
- Của mẹ thật to, hơn nữa mềm mại, thật thoải mái.
Từ Mẫn sờ sờ đầu tiểu Quất:
- Con nghe lời ăn cơm thật nhiều, chờ con trưởng thành cũng sẽ lớn như mẹ thôi.
- Vậy cũng không nhất định.
Tiểu Quất bĩu môi:
- Trước kia con cũng chưa từng lớn như vậy.
- Trước kia?
Lời của con gái làm Từ Mẫn hoàn toàn không hiểu:
- Cái gì trước kia?
- Nga, là con nói lúc con nằm mơ đó.
Tiểu Quất biết mình đã nói sai lời, le lưỡi.
- Tiểu Quất nè!
Từ Mẫn cắn môi, suy nghĩ chốc lát mở miệng hỏi:
- Con cảm thấy chú Minh Diệu như thế nào?
- Minh Diệu?
Tiểu Quất suy nghĩ một chút:
- Cũng không tệ lắm, mặc dù có chút háo sắc, có chút lôi thôi, có chútba hoa, còn có chút biến thái, luôn thích véo mặt con, còn luôn khi dễcon, cho tới bây giờ cũng không nhường cho con, thích chọc con tức giận, còn luôn tới lừa gạt cơm để ăn, nói tóm lại cũng không tệ lắm.
Câu trả lời của con gái làm Từ Mẫn có chút dở khóc dở cười, còn nói là không tệ, rõ ràng vô cùng kém cỏi được chưa.
- Ý của mẹ muốn nói, nếu để Minh Diệu làm ba ba của Tiểu Quất, con có thích hay không?
- Không thích!
T