Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

U Minh Trinh Thám

U Minh Trinh Thám

Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1343573

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3573 lượt.

a a Trạch như gây sự.
- Khoan khoan, hãy nghe tôi nói hết.
Minh Diệu cắt đứt lời a Trạch:
- Chúng ta làm giao dịch thế nào?
- Giao dịch? Giao dịch gì?
- Cô nói cho tôi biết ở nơi nào có thể tìm được người đàn ông này, tôi lấy một ít đồ vật mà cô hứng thú dùng làm trao đổi.
Minh Diệu suy nghĩ một chút nói.
- Không nên lại bán cái nút đi, tôi đã lộ ra bài của tôi, tới phiên anh.
A Trạch rất bất mãn đối với vẻ ấp úng của Minh Diệu, lòng hiếu kỳ tràn đầy làm cho nàng có chút không kiềm nén được.
- Một chút phương pháp tu luyện linh lực thế nào?
Minh Diệu suy nghĩ một chút, những đồ này có thể dễ dàng lấy được từchỗ Lê bàn tử, đối với hắn mà nói, những đồ này chỉ bất quá xem như vậtyếu, phương pháp tu luyện linh lực của gia tộc hắn truyền ra ưu tú hơn.Mặc dù đã bị đuổi ra khỏi gia tộc không thể tiếp tục tu luyện pháp thuật gia truyền, nhưng loại vật này từ khi còn nhỏ cũng đã chảy xuôi trongxương hắn mất rồi, đã không còn cần tiếp tục tu luyện. Bây giờ hắn thiếu hụt không phải là phương pháp tu luyện linh lực, bây giờ hắn thiếu hụtchỉ là nơi tồn trữ linh lực. Mà có thể từ chỗ Lê bàn tử lấy được chút ít phương pháp, đối với những thành viên gia tộc danh môn như hắn mà nóichỉ là chút việc nhỏ tiểu học mà thôi, mặc dù không cao minh, nhưng cóthể qua mặt được chút người thường.
- Bây giờ cô thiếu hụt chính là trụ cột.
Minh Diệu nói:
- Chỉ sau khi đánh tốt trụ cột, cô mới có tư cách đi tìm kiếm những đồ vật không thuộc về nhân gian giới.
A Trạch trầm mặc một hồi, Minh Diệu cho ra điều kiện thật đúng là mêngười, điều này là điều hiện tại nàng đang thiếu thốn. Nếu như nàng cóđược lực lượng, liền không cần dựa vào người khác đi tìm kiếm sự kiệnlinh dị đích thực, điều này làm a Trạch thật sự động tâm.
- Được rồi! Nhưng tôi còn một điều kiện.
A Trạch suy nghĩ một lúc, gật đầu:
- Tôi còn muốn biết chân tướng cuối cùng của việc này, toàn bộ quá trình cùng chân tướng đã trải qua.
- Có thể!
Minh Diệu gật đầu, đồng thời trong lòng hắn bổ sung một câu:
- Nói với cô đương nhiên là cả quá trình đã bị cắt giảm thôi!
Nhìn thấy Minh Diệu đồng ý, a Trạch chỉ vào người đàn ông trong hình bắt đầu nói:
- Ngay ngã tư đường dành riêng cho người đi bộ, quẹo trái sẽ gặp mộtquán bar nhỏ, người đàn ông này mỗi tuần đều ở trong đó suốt bốn nămngày.
- Hắn là ông chủ quán rượu này sao?
Minh Diệuhỏi, ba người chết khác nếu không phải minh tinh thì là phú thương, kémcỏi nhất cũng là quan viên cao cấp, Minh Diệu cảm thấy dù là địa vị ôngchủ quán rượu cũng tựa hồ có chút thấp.
A Trạch lắc đầu:
- Ca sĩ quầy rượu, tự đàn tự hát, dựa vào tiền lương mà sống, tựa hồ có chút nghèo túng.
- Ca sĩ hát rong?
Đáp án này nằm ngoài ý nghĩ của Minh Diệu. Nếu như người đàn ông này có liên quan tới vụ án, như vậy hẳn phải trải qua cuộc sống không tệ, lúcđầu ba người đã chết đều là người có tiền có quyền, hơn nữa còn nổidanh, mà ca sĩ nghèo túng tựa hồ không liên hệ gì với mấy người này.
- Đúng vậy, là một ca sĩ hát rong nghèo túng.
A Trạch gật đầu:
- Lúc tôi còn ở trung học đệ nhị cấp, một lần vô tình cùng bạn đi ngang quán rượu, nghe được tiếng ca của người đàn ông này. Vô luận là giọnghát hay đàn ghi ta, đều có thể xem là rất tốt, hơn nữa hắn biểu diễnchính ca khúc mà mình sáng tác, rất đánh động lòng người, nhưng khôngbiết tại sao hắn lại uốn mình bên trong quán rượu nho nhỏ kia.
- Học sinh trung học đệ nhị cấp đi uống rượu sao?
Vẻ mặt Minh Diệu không chút tin tưởng nhìn a Trạch:
- Khi đó cô đã trưởng thành chưa vậy?
- Không sao cả, chỉ cần là tôi nguyện ý, không có chuyện gì mà không thể làm.
Đối với câu nghi vấn của Minh Diệu, a Trạch chỉ xem thường.
- Chuyện tôi biết cũng đã cho anh biết rồi, chuyện anh đáp ứng đưa đồ vật cho tôi thì lúc nào đưa?
- Hôm khác, hôm khác đi.
Minh Diệu cũng không muốn đi tìm Lê bàn tử vào buổi tối, đã tối đen còn bất chợt có quỷ hỏa nhảy ra, quả thật chẳng khác gì là bách quỷ dạhành, ai biết có thể ngẩng đầu liền nhìn thấy những gì không nên thấyhay không.
- Tôi sẽ để Tiểu Manh đem đồ vật giao cho cô.
- Còn có chân tướng đích thực của vụ án!
Lòng hiếu kỳ của a Trạch đối với sự kiện linh dị không thua gì khát vọng của người bị đói trước thực vật ngon lành.
Di động của Minh Diệu vang lên, nhìn dãy số biểu hiện, là Từ Mẫn gọi tới.
- Biết rồi, biết rồi!
Vừa trả lời a Trạch cho có lệ, Minh Diệu vừa đón lấy điện thoại.


Điều tra lại lần nữa lâm vào cục diện bế tắc, Từ Mẫn nhờ cậy đồng nghiệp tìm kiếm tư liệu hai người còn lại trong hình nhưng không có bất kỳ đầu mối nào, điều này làm Từ Mẫn không khỏi vô cùng ủ rũ.
Kéothân thể mỏi mệt quay trở về nhà, nhìn thấy gương mặt đáng yêu của congái, cuối cùng Từ Mẫn cũng lấy lại được chút tinh thần.
- Mẹ, ôm một cái đi!
Tiểu Quất thấy mẹ không chút tinh thần đi vào nhà, linh hồn vốn khônghợp với thân thể hiện tại đương nhiên hiểu được nên làm gì giúp ngườikhác lên tinh thần, thân tình c


Teya Salat