Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1344008
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4008 lượt.
lời người đàn bà kia nói. Anh vẫncó thể tiếp tục ở chung với em, chỉ cần em nguyện ý, chúng ta thật ravẫn có thể như trước đây.
- Nếu như anh không còn yêu em nữa, ở chung một chỗ lại có ý nghĩa gì?
Dương Bội Gia lạnh lùng cười một tiếng, cách làm của bạn trai khiến lòng nàng rất đau đớn.
- Chỉ là vì sinh nở đời sau, đó là hành động của động vật mà thôi.
Dương Bội Gia đứng dậy:
- Nói cho em biết, ở nơi nào có thể tìm được người đàn bà kia?
- Em muốn đi sao? Sẽ không hối hận?
Dương Bội Gia lắc đầu:
- Có điều gì đáng hối hận? Em vốn có điều quý giá nhất chính là tình yêucủa anh đối với em, nếu ngay cả thứ này cũng mất đi, em cần gì bám riếtlấy anh không tha, chẳng thà dùng nó để đạt được một chút ước mơ mà emkhát vọng.
- Từ ngày đó trở đi hai chúng tôi đã không còn gặp mặt.
Âu Phàm ngồi trên giường, dùng giọng nói bình thản nhìn Minh Diệu cùng TừMẫn tự thuật lại câu chuyện cũ, giống như đang kể một câu chuyện khôngliên quan gì tới mình.
- Tôi cũng không biết nàng dùng thứ gì đểtrao đổi được quyền lực, cũng không quan tâm, đối với tôi mà nói, nàngchỉ còn là một người bình thường mà thôi. Tôi từng thử vận dụng thiênphú của tôi, muốn đi vào giới giải trí, muốn nổi tiếng, nhưng vấp phảitrắc trở khắp nơi, từng người nghe qua bài hát tôi sáng tác đều không ai chịu ký hợp đồng với tôi, mỗi lần đều đưa ra lý do khác nhau để cựtuyệt tôi. Tới lúc đó tôi mới hiểu được, muốn dựa vào thiên phú của tôitiến vào giới giải trí nổi tiếng là chuyện không thể nào. Những thứ đócàng cần phải trả giá hơn thật nhiều mới đổi được tới, mà tôi lấy đượcchẳng qua chỉ là thiên phú mà thôi
- Mà tôi, lấy được chẳng qua chỉ là thiên phú mà thôi.
Âu Phàm cười tự giễu, vuốt ve cây đàn ghi ta bên cạnh.
- Chỉ có được thiên phú nhưng không cách nào dùng nó đổi được đồng tiềnđể sinh tồn, đây giống như đeo một bao vàng lớn đi trong sa mạc khôngbóng người, không hề có chút ý nghĩa.
- Không tìm được bất kỳ một công ty âm nhạc nào chịu ký hợp đồng với tôi, học viện âm nhạc cũng cựtuyệt thỉnh cầu nhập học, tôi bắc đầu lưu lạc, bởi vì không có lộ phí,tôi phải đi bộ, đi nhờ xe, đi khắp các thành thị khác nhau, ở những quán rượu, nhà trọ, câu lạc bộ, ga xe điện ngầm hát những bài hát mình sángtác, chỉ là vì một bữa ăn một chỗ ngủ mà thôi. Tôi cảm giác tôi tựa hồthật sự bị Robert Johnson bám vào người, chỉ có thể trải qua cuộc sốngkhông cố định.
- Đói bụng, rét lạnh, phiêu bạc, không người nàoủng hộ, đối với cuộc sống như vậy tôi có chút tuyệt vọng, tôi từng muốnkết thúc tính mạng của mình nhưng lại không có dũng khí.
Âu Phàm nói tới đây, chân mày cau chặt lại, tựa hồ va chạm vết thương lòng.
- Cho đến có một lần, tôi thật sự không nhịn được loại cuộc sống nghèorớt mồng tơi như thế, tôi dùng dao cắt cổ tay, bình tĩnh nằm trong bồntắm của nhà trọ, đợi chờ tử thần đến. Máu càng chảy càng nhiều, tôi dầndần mất đi ý thức. Chờ khi tôi tỉnh lại thì phát hiện mình trần nhưnhộng nằm trên giường trong nhà trọ, trên cổ tay không có một chút vếtthương, bên ngoài mặt trời đã lên cao. Tôi đẩy cửa phòng tắm, chỉ cónước trong tràn đầy, không hề có chút máu.
Tôi bắt đầu cho rằngtôi bị ảo giác, nhưng đợi đến lần thứ hai tôi tự sát, ngày kế tiếp vẫnbình yên vô sự nằm trên giường, tôi mới biết được thì ra ngay cả quyềnlợi lựa chọn cái chết tôi cũng không có.
- Tại sao lại như vậy?
Từ Mẫn cảm giác có chút kỳ quái, nếu như giống lời nói của Âu Phàm, vậychuyện của Lý Tế Thâm làm sao giải thích? Hắn là bị Phạm Đồng giết chết!
- Đừng gấp, trước hết nghe hắn nói xong đã!
Minh Diệu ngăn trở Từ Mẫn hỏi thăm, hắn cảm giác chuyện này đích xác có chút khó giải quyết. Nếu là thuật chiêu quỷ bình thường mà vì chiêu quỷ lạimất đi khả năng khống chế nên giết chết chủ nhân của mình, thì còn tương đối đơn giản một chút, dù sao có thể dùng thuật chiêu quỷ gọi quỷ vềcũng không mấy cường đại. Nhưng nghe Âu Phàm thuật lại, nữ nhân tự xưngLillies lại là một ác ma, như vậy thật có chút khó xử lý mất rồi. Ác malà một sự tồn tại kỳ lạ, những ma quỷ yếu ớt bình thường bị khu ma nhânđánh trúng trong nháy mắt sẽ bị tan thành mây khói, nhưng có những maquỷ cường đại chẳng khác gì bán thần, bất luận là ai cũng không muốn đitrêu chọc. Minh Diệu rốt cục đã hiểu tại sao hiệp hội thần quái khôngngười nào muốn dính tới chuyện này, đều muốn đem chuyện này áp trởxuống, dù sao nếu đổi lại là người nào cũng không nguyện ý đi đối nghịch với một ác ma có thể tùy lúc đem ngươi bóp chết như giết một con kiến.
- Xin kể tiếp đi!
Mặc dù bây giờ Minh Diệu còn đang vô cùng do dự có nên tiếp tục điều tra vụ án này hay không, nhưng đối với tác phong làm việc của ác ma kia cảmthấy rất hứng thú, hắn lại bảo Âu Phàm tiếp tục kể chuyện của mình.
Nhìn nhìn Minh Diệu, Âu Phàm nói tiếp:
- Khi đó tôi đã hỏng mất, tôi không biết mình tiếp tục sống sót lại có ýnghĩa gì, lại không biết phải làm sao mới có thể chết được. Tôi đã thửnhảy lầu, tôi rõ ràng nhớ được xương chân của tôi xuyên qua bụng mình,điện giật, tôi tận mắt n