XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

U Minh Trinh Thám

U Minh Trinh Thám

Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1343601

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3601 lượt.

ếu Trương tiểuthư có đầu mối gì, làm ơn nói cho chúng tôi biết.
- Cũng là vì người khác sao?
Nghe tới đó chân mày Trương Hiểu Mai càng cau chặt lại:
- Tôi hiểu được loại tâm tình này, tôi cũng thật muốn giúp các vị nhưng tôi thật sự có nỗi khổ tâm.
- Chúng tôi thật sự rất có thành ý, nếu Trương tiểu thư có điều kiện gì có thể nói ra, chúng tôi tận lực thỏa mãn cho cô.
Minh Diệu nói.
- Không, không, không, tôi nghĩ anh hiểu lầm rồi, tôi không phải muốn nói điều kiện.
Trương Hiểu Mai vội vàng khoát tay:
- Chỉ là tôi đã từng đáp ứng người kia, không thể đem chuyện giao dịchnói ra, nếu không nghe lời tôi sẽ bị mất đi đồ vật mà tôi đã trao đổiđến.
- Tại sao có thể như vậy?
Minh Diệu nghe được lời nói của Trương Hiểu Mai có chút kỳ quái:
- Ông chủ quán rượu cũng chưa từng nói với chúng tôi có điều kiện như vậy mà?
- Tôi cũng không biết, có lẽ mỗi người có điều kiện khác nhau đi.
Trương Hiểu Mai áy náy nhìn Minh Diệu:
- Thật ngại quá, không giúp được anh. Phải biết rằng tôi chỉ còn lại người mẹ này, tôi không thể mất đi mẹ tôi.

- Đã hỏi được chưa?
Nhìn Minh Diệu đang ngồi trầm tư, Từ Mẫn hỏi.
Minh Diệu lắc đầu:
- Nàng cũng nói giống như Lý Tế Thâm, không thể nói ra chuyện giao dịch, nếu không sẽ mất đi đồ mà nàng có được.
- Vậy tại sao Âu Phàm có thể?
Từ Mẫn có chút không giải thích được:
- Hắn không phải đem mọi chuyện của hắn kể cho chúng ta nghe sao? Tại sao hắn vẫn còn có thể chơi đàn ca hát?
- Có lẽ đây chính là điểm khác biệt của hắn đi.
Minh Diệu suy nghĩ một chút:
- Hắn không phải đã nói sao? Ác ma kia xem hắn như một chiêu bài sống,nếu không thể nói ra giá trị của thương phẩm, lại có tác dụng gì chứ.
- Ghê tởm, lại chặt đứt đầu mối nữa sao?
Từ Mẫn oán hận đánh lên chân Minh Diệu.
- Tại sao lại đánh tôi, sao cô không tự đánh mình?
Minh Diệu xoa chân dở khóc dở cười.
- Tôi thích đó!
Từ Mẫn liếc mắt nhìn hắn:
- Nhanh nghĩ biện pháp đi.
- Biện pháp thì cũng có, nhưng không biết có được hay không.
Minh Diệu nghĩ một lát:
- Có lẽ chúng ta có thể chui chỗ sơ hở một chút.
- Chỗ sơ hở? Chỗ sơ hở gì?
- Nếu nàng không thể nói cho chúng ta biết, có lẽ chúng ta có thể tự mình nhìn.
Minh Diệu đứng dậy:
- Trở về tìm Tiểu Ngọc giúp đỡ.
- Cậu xác định vật này hữu dụng sao?
Từ Mẫn nhìn đạo phù trong tay Minh Diệu, vẻ mặt không dám tin tưởng.
- Yên tâm, chỉ cần Tiểu Ngọc nói có thể thì sẽ không thành vấn đề.
Minh Diệu cũng tràn đầy tự tin.
- Tiểu Ngọc nói như vậy không tính là làm trái khế ước, đây là do chúngta tự mình nhìn qua, cũng không phải nàng nói cho chúng ta biết, nếu như ác ma kia tự xưng là một thương nhân hợp pháp, tự nhiên sẽ không làmtrái với khế ước.
- Nhưng…
Từ Mẫn lại nhìn đạo phù nho nhỏ trong tay Minh Diệu không chút yên lòng.
- Loại vật này…thật không thể tưởng tượng nổi…
Minh Diệu nghe được lời Từ Mẫn làm ra động tác như đau đầu.
- Bây giờ cô kinh nghiệm chuyện này chẳng lẽ có thể dùng thường thức để giải thích sao?
Từ Mẫn suy nghĩ một chút:
- Điều này cũng đúng…
Hai người lại đi tìm Trương Hiểu Mai.
- Trương tiểu thư, vô luận như thế nào mời cô giúp chúng tôi việc này đi.
Vẻ mặt Minh Diệu thành khẩn:
- Cao nhân cho tôi đạo phù này đã minh xác nói cho tôi biết, làm như vậycô không bị trái với khế ước, cho nên cô không cần lo lắng đồ vật đãtrao đổi sẽ mất đi, mà chúng tôi cũng lấy được đầu mối, xin nhờ cô.
- Nhưng…
Trương Hiểu Mai vẫn thật do dự.
- Làm ơn, chuyện liên quan tới mạng người!
Minh Diệu khẩn cầu:
- Nhất định không ra ngoài ý muốn, tôi nguyện ý dùng tính mạng đảm bảo.
- Được rồi!
Trương Hiểu Mai suy nghĩ thật kỹ, gật đầu.
- Thật tốt quá!
Minh Diệu cao hứng đứng lên, từ trong túi lấy ra đạo phù do Hoài Tố vẽ ra.
- Bây giờ cô chỉ cần buông lỏng tinh thần, không cần khẩn trương, nhớ lại tình hình ngày đó là được.
Minh Diệu đốt đạo phù, bỏ vào chén nước chia hai, đưa cho Trương Hiểu Mai một chén.
- Uống vào chén này, tôi sẽ uống chén này. Kế tiếp cô cứ hình dung lại,tôi liền có thể thấy. Cô không cần nói cho tôi biết, tôi tự mình quansát là được.
- Mẫn tỷ, nhờ chị chiếu cố tốt cho lão thái thái.
Minh Diệu nói với Từ Mẫn.
- Bây giờ tôi không thể bị quấy rầy!


Đứng ngay cửa bệnh viện, cầm kết quả chẩn đoán bệnh trong tay, TrươngHiểu Mai thật muốn bật khóc, nhưng vô luận như thế nào cũng không khócnổi.
Lúc còn nhỏ cha nàng bị tai nạn lao động nên qua đời rất sớm, chỉ để lại mẹ nàng một mình cực khổ nuôi lớn nàng, đối với TrươngHiểu Mai mà nói mẹ không chỉ là người thân duy nhất, cũng là nơi dựa dẫm duy nhất của nàng.
Mà bây giờ, một tờ giấy chẩn đoán kết quả về chứng bệnh liền tuyên bố người thân duy nhất của nàng trên thế giớinày sẽ rời bỏ nàng mà đi, Trương Hiểu Mai cảm giác lồng ngực như bị kimđâm, nhưng không cách nào phát tiết ra ngoài.
Ngồi trên ghếdài trong công viên, Trương Hiểu Mai c