Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1343591
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3591 lượt.
ầm tờ kết quả chẩn đoán xem khôngbiết bao nhiêu lần. Giấy trắng mực đen nhưng không cách nào làm cho nàng tin được hết thảy là sự thực. Nàng không dám về nhà, nàng sợ sau khi về đến nhà nhìn thấy gương mặt tái nhợt cùng đôi mắt vô thần của mẹ nàngsẽ không nhịn được mà òa khóc. Nàng không thể để mẹ biết, không thể đểmẹ có thêm áp lực tâm lý quá lớn lao, nếu mẹ biết được thời gian củamình không còn nhiều lắm, Trương Hiểu Mai rất sợ mẹ của nàng cũng sẽkhông chịu đựng thêm được nữa.
Sắc trời đã sắp tối, quần áobị ẩm ướt dán chặt trên người, có chút giá lạnh, nhưng thân thể giá lạnh xa xa còn không bằng sự lạnh lẽo trong đáy lòng nàng.
Trương Hiểu Mai bưng kín mặt tận tình phóng túng tâm tình của mình, nước mắtlặng lẽ chảy qua kẽ tay, khóc đi, khóc đến khi nào không còn nước mắthãy trở về nhà.
Không biết khóc được bao lâu, Trương Hiểu Mai cũng không cảm giác được nước mưa tuôn trên người, một đôi giày da màuđen xuất hiện ngay trước mắt của nàng. Nàng ngẩng đầu, một ông lão không biết từ lúc nào đã xuất hiện ngay trước mặt nàng, tay cầm cây dù màuđen, che trên đầu nàng. Có lẽ do sắc trời quá tối nên Trương Hiểu Maikhông nhìn thấy rõ bộ dạng của ông lão kia.
Ông lão mặc âuphục màu đen, nhìn qua là biết hàng cao cấp. Nhưng bộ âu phục như thếmặc lên trên người ông lão lại làm cho ông ta càng lộ ra vẻ âm lãnh,Trương Hiểu Mai cảm giác được có một cỗ khí lạnh ập vào mặt, nàng ômchặt cánh tay.
- Cô gái nhỏ!
Ông lão mở miệng, trong giọng nói lại không có chút tình cảm nào.
- Khóc thương tâm như vậy, nhất định là có chuyện gì khó chịu nổi đúngkhông, không bằng nói cho lão đầu này nghe xem một chút, nói không chừng tôi có thể giúp cô.
Trương Hiểu Mai cảm giác được một cỗ áplực, đó là một loại khí thế của người đã ở thật lâu trên địa vị cao.Nàng lắc đầu, muốn đứng lên nhưng lại phát hiện chân mình không nghe sai sử.
- Không nên cử động, cô đã khóc quá lâu rồi, toàn thân đã tê rần, nghỉ ngơi một chút thì tốt hơn.
Ông lão cởi áo khoác trùm lên người Trương Hiểu Mai. Trương Hiểu Mai có chút bối rối, chiếc áo đắt tiền như thế nếu bị nước bẩn trên người nàng làm dơ nàng sẽ không đền nổi, tiền trong nhà toàn bộ đều dùng để chữabệnh cho mẹ nàng, cơ hồ đã xài hết sạch sẽ, nàng muốn cự tuyệt nhưngtrong miệng chỉ vang lên thanh âm hàm răng đánh lập cập.
Ônglão ngồi xuống bên người Trương Hiểu Mai, vươn tay, từ trong tay nànglấy ra tờ giấy kết quả chẩn đoán bệnh đã bị nhàu nát nhăn nhúm.
- Thì ra là như vậy, đây đúng là một cơ hội khảo nghiệm thật tốt!
Ông lão âm trầm cười cười, tựa hồ như đã nghĩ ra chủ ý gì rất tốt.
- Lão đầu kia giới thiệu cô gái này cho ta, nhưng ta lại chưa nghe nóiqua, như vậy hãy thử xem rốt cục nàng có cơ hội đó hay không.
Trương Hiểu Mai không biết ông lão đang nói gì, bây giờ toàn thân nàngđang không ngừng run rẩy, không biết có phải do nguyên nhân đã ngâm nước mưa quá lâu hay không, hay bởi vì nguyên nhân nào khác.
Ông lão lấy ra một cây viết không biết từ nơi nào, ghi chép một địa chỉ bên trong tờ giấy kết quả chẩn đoán bệnh.
- Đi tới nơi này, có lẽ có thể tìm được phương pháp có thể cứu được mẹcủa cô. Chỉ bất quá cô cần trả giá rất nhiều, đây là giao dịch với mộtác ma.
Nói dứt lời, ông lão đứng dậy để cây dù cho Trương Hiểu Mai, chậm rãi rời đi.
- Xin…xin hỏi…
Trương Hiểu Mai cảm giác tựa hồ đã khá hơn một chút, không còn tới mức tê dại như vừa rồi.
- Xin hỏi ngài là…
Lão nhân vẫn tiếp tục đi xa, không quay đầu lại.
- Cô chỉ cần làm theo lời tôi nói là được, những thứ khác không nên hỏi.
Tiếp theo ông lão dần dần biến mất trong bóng tối, nếu không phải còncây dù cùng chiếc áo khoác, Trương Hiểu Mai thậm chí hoài nghi vừa rồido mình khóc quá nhiều nên mới phát sinh ảo giác.
Nhìn địachỉ ông lão lưu lại, Trương Hiểu Mai vẫn còn có chút kỳ quái, ông lão kỳ quái kia có những cử động cùng lời nói lạ lùng, vô duyên vô cớ lưu lạiđịa chỉ, thật làm Trương Hiểu Mai không giải thích được nguyên nhân gì.
- Là một kẻ lường gạt sao?
Trương Hiểu Mai tắm rửa xong, thay quần áo đã ướt đẫm.
- Hiểu Mai…
Tiếng gọi suy yếu của mẹ nàng từ trong phòng truyền ra, Trương Hiểu Mai vội vàng chạy vào.
- Mẹ, mẹ cảm thấy chỗ nào khó chịu vậy?
Trương Hiểu Mai ngồi xổm người xuống, nhìn thấy hai tay khô vàng củamẫu thân, nước mắt vờn quanh, cuối cùng cố nén không rơi xuống.
Mẫu thân không nói gì, nhắm mắt lại nhẹ nhàng lắc đầu:
- Hôm nay con lại đến bệnh viện phải không, bác sĩ nói mẹ còn sống được bao lâu?
- Mẹ đừng nói lung tung, không có việc gì đâu.
Trương Hiểu Mai nhẫn nhịn rất khổ sở, nhưng trong tiếng nói vẫn mang theo vẻ nức nở:
- Bác sĩ nói mẹ chỉ vì khí trời chuyển lạnh nên bị bệnh người già màthôi, chỉ cần điều trị thêm một thời gian ngắn là có thể bình phục,không nên suy nghĩ bậy bạ.
Mẫu thân chỉ khẽ cười, cố gắng vươn tay vuốt ve mặt