Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

U Minh Trinh Thám

U Minh Trinh Thám

Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1343569

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3569 lượt.

h Diệu đột nhiên cảm giác thấy có cái gì nắm lấy chân của mình. Hình như là tay, hơn nữa không phải là một cái, mà là vô số bàn tay, dùngmột lực lượng không thể kháng cự kéo Minh Diệu trở về.
-Không phải chứ, đây không phải là ngươi đang đùa giỡn với cảm tình củata sao, vừa rồi ta đứng ở cạnh Huyết Trì lâu như vậy cũng không tới bắtta, ta vừa nhảy vào đây được một nửa mới đưa tay lên.
Tronglòng Minh Diệu âm thầm kêu khổ, hắn dùng lực túm lấy cạnh tường, muốntrốn thoát những cánh tay đang túm lấy chân của mình. Chỉ là những cánhtay đang bắt lấy hắn thật sự là nhiều lắm, đánh văng cái này thì cái kia lại lao tới.
Thân mình từng chút một bị kéo trở về, cánh tay đang túm lấy bờ tường của Minh Diệu vì dùng sức mà trở nên trắng bệch.Hắn thậm chí có thể cảm giác được những bong bóng máu kia đang nổ bung, ở trên mu bàn chân đã có cảm giác nóng bỏng, trong lòng có chút rối.
Một cỗ lực lượng so với vừa rồi càng lớn hơn chợt ập tới, tay của MinhDiệu rốt cục không giữ được nữa, trực tiếp bị lôi vào Huyết Trì.
Huyết dịch nóng bỏng chảy ở xung quanh người Minh Diệu, hắn muốn giãydụa ra mà cỗ lực lượng kia lại càng đem hắn chìm xuống sâu hơn.
Trước mắt là một mảnh màu đỏ, thỉnh thoảng còn có xương cốt chảy quatrước mắt hắn, bên tai truyền đến tiếng kêu thảm thiết tan nát cõi lòng. Minh Diệu bị lôi xuống Huyết Trì càng ngày càng sâu, hắn cảm giác ýthức của mình đang dần dần biến mất.
- Thiếu gia, lão gia ở thư phòng muốn gặp ngài.
Ngoài cửa truyền đến tiếng đập cửa của quản gia.
- Biết rồi.
Tần Diệu lắc lắc đầu, còn chưa có hoàn toàn thanh tỉnh, không biết là chính mình đã ngủ quên từ lúc nào.
Đứng ở trước gương, sửa sang lại quần áo một chút, Tần Diệu nhìn kỹ từđầu đến chân một lần, không có chỗ nào không ổn mới đi ra khỏi phòng.
Phụ thân là một người rất nghiêm khắc, Tần Diệu không muốn mình đứngtrước mặt phụ thân mà quần áo lại không chỉnh tề, đứng ở trước cửaphòng, hắn lại sửa sang quần áo, lúc này mới gõ cửa thư phòng.
- Vào đi.
Trong phòng truyền ra thanh âm nam nhân uy nghiêm. Tần Diệu đẩy cửa đi vào.
- Phụ thân, người tìm con.
Tần Diệu đứng ở trước mặt phụ thân có chút khẩn trương.
- Ừ.
Tần Khai đứng ở trước cửa sổ lên tiếng, xoay người lại.
- Gần đây hiệp hội nhân viên có chút khẩn trương, ta muốn ngươi đến đóhỗ trợ, thuận tiện tôi luyện năng lực bản thân một chút. Ngươi phải biết rằng, chỉ có lý luận suông mà thiếu mất kinh nghiệm thực chiến, vĩnhviễn không thể kế thừa uy danh của Tần gia.
- Con hiểu mà.
Tần Diệu trịnh trọng gật đầu một cái.
- Con sẽ không để phụ thân thất vọng.
- Tốt lắm.
Nhìn nhi tử, Tần Khai hài lòng gật gật đầu.
- Ngày mai phải đi báo cáo trình diện, có một trường hợp rất khó giải quyết, đúng lúc là cơ hội tốt cho ngươi rèn luyện.
Tần Diệu thi lễ với phụ thân một cái, rời khỏi thư phòng.
Tần Diệu mặc tây phục màu đen vào, đi lên hành lang ở lầu trên, bên tai truyền đến tiếng nghị luận. Với hắn mà nói, đã không còn cảm giác kinhsợ khi thấy chuyện quái dị. Là người thừa kế đời tiếp theo của Tần gia,mặc kệ là đi tới chỗ nào cũng đều bị vô số người chăm chú nhìn vào, đâycũng là chuyện rất bình thường.
- Oa, ngoại hình đẹp quá.
Một nữ thành viên của hiệp hội nhìn thấy Tần Diệu liền quay sang hỏi đồng bạn.
- Người đẹp trai kia là người ở ngành nào, sao cho tới bây giờ ta cũng chưa từng gặp qua?
- Ngươi bị ngu ngốc sao ?
Đồng bạn liếc nàng một cái.
- Đó là tiểu thiếu gia của Tần gia, hôm nay là ngày đầu tiên tới đây.Nghe nói là Tần phó hiệu trưởng để hắn đến đây rèn luyện.
- Không biết hắn phân tổ ở đâu, nếu là ở tổ chúng ta thì tốt rồi.
Trong mắt của thành viên nữ kia rực sáng.
- Nằm mơ đi.
Đồng bạn dội một gáo nước lạnh xuống.
- Người ta chính là con cháu nhà giàu, tự nhiên sẽ không ở cùng một chỗ với mấy người chúng ta.
- Làm tốt.
Trong đôi mắt của thủ trưởng mang theo không chỉ là một tia thưởng thức mà còn có kính sợ.
- Lần này ngươi lập công lớn, nếu không phải ngươi ra tay, nữ quỷ kia nhất định đã chạy mất.
- Đó là việc ta phải làm.
Nhìn thấy ánh mắt của thủ trưởng, Tần Diệu hơi hơi nhíu mày, vô luận là đi đến nơi nào, dù cho là người nào, cái loại ánh mắt ngưỡng mộ giốngnhư vậy đều khiến hắn cảm giác thấy có chút phiền chán. Hắn cảm giáccuộc sống của mình là không thật, thiếu khuyết tình cảm chân thật.
- Nếu không còn chuyện phải làm, ta sẽ đi ra ngoài.
- Tần đội trưởng, ngài thật sự là quá mạnh mẽ.
Đội viên cùng tổ thấy Tần Diệu đi từ trong văn phòng thủ trưởng ra liền cùng nhau chào đón.
- Tôi thấy rất nhanh ngài sẽ đá lão thủ trưởng đi rồi ngồi lên vị trí của hắn.
Tần Diệu chỉ cười nhạt, không nói gì. Hắn có chút mê mang, cuộc sốngcủa hắn trôi qua như thế, dường như cũng không phải thứ hắn muốn.
Tần Diệu