Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1343556
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3556 lượt.
iống như sự thực, hắn vươn tay, sững sờ nhìn hai tay của chính mình.
Hoàn hảo, đôi tay vẫn còn sạch sẽ, không có máu của Tiểu Manh.
Minh Diệu hít sâu một hơi, nhìn quanh bốn phía, vẫn là hành lang màutrắng, hắn đang nằm ở trong thùng giống như là một cái bồn tắm lớn, màphía sau chính là cái gương thỉnh thoảng có lưu quang hiện lên.
Minh Diệu biết, hắn đang nằm ở chỗ nào, đây chính là cái Huyết Trì sâukhông thấy đáy trước kia. Nhưng mà hiện tại không biết tại sao, đámhuyết dịch sôi trào tanh hôi kia đều đã biến mất, mà cái bồn hắn nằm đãkhông còn chút gì.
Minh Diệu đứng lên, toàn thân một vết màucũng đều không có. Căn bản là không giống như là rơi vào Huyết Trì. Bộdạng lúc này của hắn giống như là hắn đang nằm trong một cái hồ rỗng màngủ, mơ một giấc mộng quá mức chân thật.
- Ta thực sự có chút tức giận.
Ánh mắt của Minh Diệu híp lại.
Hai người Ada và Từ Mẫn đợi một lúc lâu, mới nhớ tới cần phải tìm người hỗ trợ. Ada cầm lấy điện thoại, nhưng mà cũng không biết là nên gọi cho ai. Ủy ban tối cao đã ra chỉ thị, nàng không được tham gia vào vụ ánnày.
- Ta nghĩ người này có thể hỗ trợ được.
Từ Mẫn nói.
- Ai?
Nghe lời nói của Từ Mẫn, Ada để điện thoại xuống hỏi.
- Một tên béo.
Từ Mẫn nghĩ nghĩ.
- Chỉ là ta không biết làm sao mới có thể liên lạc được với hắn, lầntrước là Minh Diệu lái xe đưa ta đi. Hắn nói nơi ở của tên mập mạp kialà một không gian không thuộc về phạm trù dương gian, ta không biết làcó ý gì.
- Không thuộc về phạm trù dương gian? Tên mập mạp kia là ai?
Ada bị lời nói của Từ Mẫn dọa cho lắp bắp kinh hãi. Nếu không phải là dương gian, chẳng lẽ là âm phủ ?
- Ta cũng không biết rõ ràng, nhưng mà tên mập mạp kia nuôi rất nhiều tiểu quỷ.
Nhớ tới cái phòng ốc âm u kia, Từ Mẫn không khỏi rùng mình một cái.
Ada nghĩ nghĩ.
- Ta biết rồi, là chỗ đứt gãy giữa dương gian và âm phủ. Ta có thể nghĩ biện pháp cho ngươi tiến vào không gian kia, nhưng mà ngươi có còn nhớrõ chỗ ở của tên mập mạp kia không?
Từ Mẫn gật gật đầu, cái loại địa phương kia chỉ cần đi một lần là sẽ không quên.
- Tốt lắm, ta đưa ngươi đi tìm tên mập mạp kia tới hỗ trợ.
Ada lấy một cái bức vẽ văn chương thật lớn đặt ở trên chiếc thảm trải sàn.
- Nghe rõ này. Tuy rằng ta có thể đưa hồn phách của ngươi đến chỗ không gian đứt gãy kia, nhưng mà không có người dẫn đường, ta sợ rằng ngươisẽ lạc đường. Dù sao pháp thuật Tây Phương và pháp thật Phương Đông khác nhau rất lớn. Nhớ kỹ, vô luận có tình huống gì xảy ra cũng không đượcquay đầu, không được lên tiếng. Bất kể tình huống ra sao, nhớ kỹ chưa?
Hai người mặt đối mặt ngồi xuống, ở giữa đó là chỗ nhô lên của chiếc thảm.
- Cành cây bằng thủy tinh này có thể giúp ta tìm ra vị trí của ngươi để mang ngươi trở về, ngàn vạn lần không được đánh mất.
Đưa một cành cây thủy tinh phát ra ánh sáng màu trắng vào trong tay Từ Mẫn, biểu tình của Ada cực kỳ nghiêm túc nói.
- Nhớ chú ý ánh sáng của cây gậy này, không được đi vào quá sâu, nếuánh sáng của nó càng ngày càng mờ, vậy có nghĩa là ngươi đã đi nhầmđường, nhất định phải dừng lại trước khi ánh sáng của nó tắt mất. Nếukhông tìm thấy được chỗ ở của tên mập mạp kia, liền gọi thầm tên của ta ở trong lòng ngươi, ta sẽ đưa ngươi trở về. Chúng ta còn có biện phápkhác. Vô luận ngươi thấy cái gì, ngàn vạn lần cũng không được qua cầu.Nếu không mà nói, ngươi thật sự sẽ không trở về được.
Nghe Ada nói đáng sợ như vậy, trong lòng Từ Mẫn cũng có chút rét lạnh.
- Cái này…Ngươi không thể đi cùng ta hay sao.
Ada thở dài.
- Ta cũng rất muốn đi cùng ngươi, nhưng mà ta cũng không thể đưa cảthân thể ngươi cùng vào không gian đứt gãy như pháp thuật phương Đông,cho nên ta chỉ có thể đưa linh hồn của ngươi vào trong mà thôi, nên taphải ở chỗ này, làm tọa độ trở về cho ngươi.
Từ Mẫn cắn môidưới, so sánh với sự an nguy của mình thì thật ra nàng càng thêm lo lắng cho sự an nguy của Minh Diệu.
- Được rồi, chúng ta nhanh bắt đầu đi.
- Nhớ kỹ, ngàn vạn lần không được qua cầu.
Ada bắt đầu niệm lên câu thần chú Từ Mẫn nghe không hiểu.
Từ Mẫn cảm giác thấy hai mi mắt của mình càng ngày càng nặng, thật sự là không chịu nổi, nàng chậm rãi chìm vào giấc ngủ.
Thấy Từ Mẫn gục mặt xuống bàn đã không còn hô hấp, Ada thở dài một hơi.
- Ngàn vạn lần phải cẩn thận, đi sớm về sớm.
Lạnh, lạnh quá. Từ Mẫn bị một trận gió lạnh đánh thức, nàng mở to mắt,chỉ nhìn thấy một mảnh trắng xóa. Thật giống như là một thế giới bịsương mù bao phủ vậy.
- Đây là không gian đứt gãy theo như lời Tiểu Ái sao?
Từ Mẫn nhìn bốn phía.
- Tại sao không hề giống so với lúc ta đến trước kia?
Tuy rằng không thấy rõ cảnh sắc xung quanh, nhưng mà Từ Mẫn vẫn có thểthấy được đường đi trên mặt đất. Một con đường giống như được trải đáxanh kéo dài về phía trước. Bởi vì bị sương mù che khuất, nên cũng không thể thấy được rốt cục là kéo dài đến nơi nào.
Từ Mẫn bắt tayvào nhau chà xát, địa phương quỷ quái này thực sự là quá lạnh. Nhánhthủy tinh trên cổ phát ra án