Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1343560
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3560 lượt.
ngồi ở trước bàn làm việc có chút mê mang. Hắn đưa tay khẽ mơn trớn mặt bàn.
Ngắn ngủi vài năm thời gian, hắn liền ngồi lên vị trì này, trong mắtnhững người khác thì đây là chuyện bình thường, nhưng mà gia thế hiểnhách, năng lực xuất chúng, công tích trác tuyệt, những điều này đều làdo hắn làm nên được. Nhưng mà Tần Diệu lại cảm thấy được có chút cảmgiác không chân thật.
- Chúc mừng, chúc mừng!
Đẩy cửa bước vào chính là đội viên ở tổ của hắn.
- Tần thiếu gia thăng quan, sẽ không quên những đồng sự cũ chúng tôi chứ.
- Sao có thể như vậy.
Tần Diệu đứng dậy, cười nghênh đón, bên trong nụ cười kia có bao nhiêuchân thành chính hắn cũng không biết. Có lẽ hắn đã quên mất tên của mấyngười này, chỉ nhớ họ đã từng là đội viên cùng một tổ với hắn.
- Chúng tôi đã nói rồi mà, lấy năng lực của cậu, rất nhanh là có thể lật đổ địa vị của lão thủ trưởng ngồi lên vị trí này.
Tổ viên cũng không có để ý nụ cười của Tần Diệu có chút quái dị.
- Đêm nay có rảnh không? Mọi người muốn tổ chức tiệc chúc mừng cậu.
Tần Diệu cảm thấy có chút hơi mệt, vốn muốn cự tuyệt, nhưng nhìn nhữngtổ viên này tràn đầy chờ mong, lời nói từ chối đến miệng rồi lại khôngnói lên lời.
- Được rồi, đêm nay không có nhiệm vụ, buổi tối gặp lại.
Tần Diệu gật gật đầu.
- Ha ha, tôi biết mà, cậu không giống như những công tử phú gia bìnhthường, sẽ không khinh thường những tiểu nhân vật như chúng tôi.
Tổ viên thân thiết vỗ vỗ bả vai Tần Diệu, thỏa mãn đi ra ngoài.
Tần Diệu ngồi ở trước bàn ăn, nhưng mà không ngừng uống rượu ở cái chai trong tay.
Bên tai tất cả đều là những lời khen tặng trống rỗng không thật, khiếncho hắn có chút không kiên nhẫn, lại không có chỗ phát tiết.
- Tần công tử, tôi mời cậu một ly.
Đến mời rượu là một người Tần Diệu không có ấn tượng. Nhưng mà từ trang phục thì có thể nhìn ra hắn cũng là một thành viên của hiệp hội.
- Sau khi thăng chức, mong cậu sẽ chiếu cố những tiểu nhân vật như chúng tôi nhiều hơn.
Tần Diệu không nói gì. Chỉ miễn cưỡng cười cười, một hơi uống cạn chai rượu trong tay.
Một ly rồi lại một ly, người đến mời rượu dường như là vô cùng vô tận.Từng gương mặt không giống nhau, nhưng đều bưng rượu như nhau, lời nóiđều giống nhau. Tần Diệu chỉ máy móc lặp lại động tác mỉm cười và uốngrượu.
Ánh mặt trời theo cửa sổ chiếu vào, có chút chói mắt. Tần Diệu mở mắt ra, trong lòng là một cô gái thanh xuân dào dạt đang trầntruồng. Cô gái còn đang ngủ say, trên mặt mang theo vẻ mỉm cười, khôngbiết nụ cười kia là vì cái gì. Tần Diệu mơ hồ nhớ ra cô bé này dường như cũng là một tổ viên của hiệp hội. Thường xuyên tìm cơ hội nói chuyệnphiếm với hắn. Hắn ngẫu nhiên cũng sẽ đáp lại một hai câu. Nhưng mànhững cô gái có hảo cảm đối với hắn như vậy thì có nhiều lắm. Hơn nữathân phận địa vị của hắn, căn bản hắn sẽ không thể nhớ được tên củanhững nữ nhân đứng ở bên cạnh hắn mỗi ngày.
Nhẹ nhàng rút cánh tay ra, cô bé kia chỉ nỉ non hai câu, cũng không có tỉnh lại.
Tần Diệu mặc quần áo xong, đi ra khỏi khách sạn.
Rời khỏi khách sạn tráng lệ, chiếc xe xa hoa đã đợi ở bên ngoài. Lái xe Lạp mở cửa xe.
- Thiếu gia, lão gia có việc muốn tìm cậu thương lượng, cậu trở về một chuyến đi.
Tần Diệu gật gật đầu, bước vào trong xe, thoải mái ngồi trên nệm da.
- Về nhà.
Sửa sang lại quần áo một chút, Tần Diệu nhẹ nhàng gõ cửa thư phòng, đẩy cửa đi vào.
- Phụ thân, người tìm con.
Tần Khai gật gật đầu, ý bảo Tần Diệu ngồi xuống.
- Ta đã quyết định, hai tháng sau ngươi sẽ kết hôn với tiểu nữ của Dương gia.
Tần Diệu gật gật đầu.
- Có chuyện gì cần con làm sao?
- Không cần.
Tần Khai thấy nhi tử không hề hỏi gì chỉ gật đầu đồng ý thì rất vừa lòng.
- Đây là hôn nhân vì quyền lực, ngươi không có ý kiến gì sao?
Tần Diệu lắc lắc đầu, hắn biết, là người thừa kế của một đại gia tộc ởLinh giới, tình yêu chính là thứ dư thừa. Tuy rằng nữ nhân của Dương gia kia hắn chưa từng gặp qua, nhưng mà hắn cũng không cần gặp qua, mặc kệngười đàn bà kia là người quái dị cũng được, là người mù hay người quècũng vậy, tất cả chuyện này cũng bởi vì lợi ích gia tộc mà thôi.
- Yên tâm.
Tần Khai vỗ vỗ bả vai nhi tử.
- Cô bé kia ta đã thấy rồi, bộ dáng rất được, cũng không có điểm nào khiến người ta khó chịu
- Không có vấn đề gì.
Tần Diệu cười cười.
- Chỉ là hôn nhân vì tăng cường thực lực chính trị, con không cần biếtđối phương là ai, dù sao thì con cũng không cần phải yêu nàng.
Hôn lễ long trọng, Tần Diệu mặc một thân lễ phục màu trắng, đầu tócchỉnh tề. Khuôn mặt anh tuấn kia khiến cho không ít cô gái thương tâmrơi nước mắt.
Cô dâu mặc váy cưới nhẹ nhàng kéo cánh tay củaTần Diệu. Tần Diệu thậm chí cũng không biết cô dâu có bộ dáng gì nữa.Nhìn thấy nữ nhân có khả năng cần phải sống với nhau vài chục năm, TầnDiệu rốt cuộc cũng có chút tò mò, nữ nhân này có bộ dáng như thế nào.Hắn cúi đầu, còn cách một tầng vải mỏng che mắt, nên mặt cô dâu có chútmông lung, nhưng nhìn qua hẳn là một mỹ