Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1343549
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3549 lượt.
ch. Ngươi chạy cũng không thoát, nên đừng có chạy nữa.
Bên tai lại truyền đến thanh âm khiển trách của bà già kia. Bà già kia dường như là túm được góc áo của Từ Mẫn.
Không biết chạy bao lâu, Từ Mẫn cảm giác cánh tay của bà già kia độtnhiên buông lỏng ra, bên tai cũng không còn nghe được tiếng khiển tráchkia nữa. Nàng dừng lại, há mồm thở hổn hển, vừa mới chạy trốn một hồikhiến cho nàng cảm giác phổi của mình sắp nổ tung.
Từ Mẫn ngồidưới đất, vừa khôi phục thể lực vừa đánh giá bốn phía. Sương mù nồng đậm ban đầu kia không biết đã tán đi từ lúc nào. Cách đó không xa là mộtbiển hoa sáng rực như lửa. Đóa hoa màu đỏ giống như là được tạo thành từ ngọn lửa. Liếc mắt nhìn một cái cũng không thấy bờ bến, xa xa nhìn lạigiống như là một cái thảm bằng máu vậy.
Đập vào mắt đều là màuđỏ, một chút màu xanh biếc cũng không có, giống như những đó hoa kiakhông có lá, chỉ có đóa hoa hồng đậm như máu.
Từ Mẫn bị cảnhsắc trước mắt mê hoặc, nàng chậm rãi đứng dậy, hướng đến biển hoa phíakia đi tới. Giống như là nếu đi vào trong biển máu của phiến hoa này sẽvĩnh viễn không thể tỉnh lại được. Đây là ý niệm duy nhất còn tồn tạitrong đầu Từ Mẫn lúc này.
Nhưng nàng không có phát hiện ánh sáng của nhánh thủy tinh trên cổ đã sớm tắt mất.
- Nhắm mắt lại, không được nhìn.
Một tiếng hét lớn đánh thức Từ Mẫn. Nàng cảm giác có người túm cổ áo của nàng, dùng một tay lôi kéo nàng trở về.
Từ Mẫn nặng nè ngã trên mắt đất, phía sau lưng ngã xuống cảm thấy đau đớn. Một thân hình béo mập xuất hiện trước mắt nàng, là Lê bàn tử.
- Lá gan của cô cũng thật lớn, cô có biết hay không, nếu như cô đi qua cây cầu kia thì cô đã chết rồi?
Vẻ mặt của Lê bàn tử dở khóc dở cười nhìn Từ Mẫn đang nằm trên mặt đất trừng mắt nhìn hắn.
Từ Mẫn từ trên mặt đất đứng lên, lúc này mới nhìn rõ, thì ra chỗ nàng vừamới ngồi xuống nghỉ ngơi là một cây cầu. Một khối bia đá thật lớn dựng ở đầu cầu. Trên đó có viết ba chữ phồn thể rất to - Cầu Nại Hà.
- Thế này là sao…Vừa rồi rõ ràng tôi không có thấy tấm bia đá này?
Từ Mẫn nhớ tới lời nói của Ada là nàng không được đi qua cầu. Mồ hôi lạnh cũng đều rơi xuống.
- Vừa rồi cô mới bị tứ giao đạo quỷ mê hoặc ánh mắt, cho nên không nhìn thấy.
Lê bàn tử đẩy xe lăn đi tới trước mặt Từ Mẫn.
- Làm sao cô lại một mình đi tới nơi này? Minh Diệu đâu?
- Đúng rồi Minh Diệu!
Lúc này Từ Mẫn mới nhớ tới mục đích chủ yếu.
- Mau hỗ trợ, Minh Diệu bị ác ma kéo đi rồi!
Lê bàn tử dẫn Từ Mẫn đi về cái phòng nhỏ âm u cũ nát kia, sau khi nghexong Từ Mẫn miêu tả, Lê bàn tử sửng sốt cả nửa ngày, mới thở dài mộthơi.
- Hai người các cô không thể khuyên nhủ hắn, tiểu tử này luôn con mẹ nó chứ, làm ra những chuyện tình khiến người ta hết hồn.
- Vốn chúng tôi nghĩ cũng không có gì nguy hiểm.
Từ Mẫn nhỏ giọng than thở.
- Ada lại là đem địa phương kia bố trí lợi hại như vậy, tôi nghĩ cũng sẽ không có gì nguy hiểm.
- Vô nghĩa.
Lê bàn tử liếc nàng một cái.
- Cô làm lợi hại như vậy, ác ma kia lại không phải là người ngu, sẽ ngoan ngoãn nhảy đến cạm bẫy của các cô sao?
- Trước tiên đừng quản nhiều như vậy, cứu Minh Diệu ra đã rồi nói sau.
Từ Mẫn dắt Lê bàn tử muốn đi ra ngoài.
- Cứu, cứu, cứu! Cô có biết nó đưa Minh Diệu đến đâu không? Ta cứu như thế nào đây.
Lê bàn tử giằng tay Từ Mẫn ra.
- Hơn nữa theo như lời của cô, ác ma kia lợi hại như vậy, ta có đi cũngchỉ là nhiều hơn một đống thịt béo nằm trên mặt đất mà thôi.
- Vậy phải làm sao bây giờ?
Từ Mẫn gấp đến độ giống như kiến bò trên chảo nóng.
- Vậy anh mau nghĩ biện pháp đi.
Lê bàn tử liếc xéo mắt nhìn bộ dáng gấp gáp của Từ Mẫn, có chút muốn cười. Hắn cũng không cần lo lắng cho Minh Diệu. Nếu ác ma kia thật sự muốnhại Minh Diệu thì cũng không cần bắt hắn đi, trực tiếp giết chết tại chỗ là được. Nói tiếp, tiểu tử Minh Diệu này luôn rất được lòng nữ nhân, ác ma kia không phải là nữ nhân sao, bị Minh Diệu ba xạo vài câu, nóikhông chừng lại ngã xuống cũng nên.
- Cô đừng vội.
Lê bàn tử bảo Từ Mẫn ngồi xuống trước.
- Việc này ta sẽ tìm người giúp đỡ, tìm được người có thể giúp được.
Lê bàn tử nhẹ nhàng phất phất tay.
- Tiểu Tam.
Một đạo chỉ lục sắc từ trong cái bình trên giá đỡ bay ra, dừng ở trên tay của Lê bàn tử.
Từ Mẫn biết, lục quang thoạt giống như là đom đóm kia chính là tiểu quỷ Lê bàn tử nuôi. Nàng nhớ tới bà già có đôi mắt mê hoặc đụng phải trênđường kia, không khỏi rùng mình một cái.
- Đi nói chuyện với lão gia tử một tiếng, bảo hắn nghĩ biện pháp. Đi nhanh về nhanh.
- Lê bàn tử than thở hai câu với đạo lục quang, khẽ vẫy tay một cái, đạo lục quang kia liền bay nhanh ra khỏi cửa phòng.
- Đợi một chút đi, rất nhanh sẽ có hồi âm.
Lê bàn tử ý bảo Từ Mẫn ngồi xuống, khoanh tay liếc nhìn nữ cảnh sát này một cái.
- Lá gan của cô cũng thật là lớn, nếu không phải tiểu quỷ nói với ta làcó ngư