[12 Chòm Sao] Killer, Kill (Kẻ Cuối Cùng)
Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1343377
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3377 lượt.
ủ vị thành niên Diệp Tiểu Manh của Minh Diệu hay sao?
- Chú nói thì thật đơn giản.
Thanh âm của Diệp Tiểu Manh mang theo một cỗ nghẹn ngào.
- Người ta sợ hãi mà, thấy nhiều hơn nữa cũng vẫn sợ hãi.
- Bên trái một chút, đúng rồi, lại dùng thêm chút sức, tại sao giống nhưchưa ăn cơm thế, chẳng phải buổi chiều đã cho ngươi ăn Pizza Hut rồisao?
Minh Diệu khoa tay múa chân một hồi, từ trong túi móc ra một bao thuốc lá, nhìn Nghiêm Trọng đang trợn mắt há hốc mồm, nói với hắnmột câu:
- Hút một điếu đi!
- Cái kia... Minh tiên sinh...
Hiện tại Nghiêm Trọng chẳng quan tâm tới sợ hãi nữa, nói:
- Không phải ngươi sắp đi hỗ trợ sao? Ngươi có nhìn thấy trợ thủ của ngươi rất cố sức không?
Có lẽ đã tiếp xúc thời gian dài, hiện tại tay của Diệp Tiểu Manh đã khôngcòn run như trước nữa, nhưng trong lòng vẫn nhớ cảm giác khủng bố khigặp quỷ, cho nên nàng có cảm giác bó tay bó chân, động tác cầm đèn pindò đường không còn linh hoạt nữa.
Nghiêm Trọng cảm thấy Minh Diệu là người có phong phạm của cao thủ, là cao nhân nha, chuyện hắn làmngười ta đều không nhìn thấu, hắn lại để trợ thủ tiểu loli của mình đánh sống đánh chết với quỷ, mà bản thân của hắn đang ngồi xổm xuống đất,hút thuốc, lên tiếng chỉ đạo ở bên ngoài, giống như đang nhìn người tathi đấu biểu diễn.
- Nhìn không thấu a, ta thật sự không nhìn thấu ngươi nha...
Nghiêm Trọng tiếp điếu thuốc Minh Diệu đưa qua, cũng ngồi xổm bên cạnh Minh Diệu.
- Không có việc gì, nữ quỷ kia không dám tới gần nàng ta.
Minh Diệu chỉ chỉ vào Diệp Tiểu Manh, nói:
- Trước khi đi ta đã cho nàng mặc nguyên bộ đồ phòng hộ, cam đoan quỷquái dưới năm trăm năm, không cách nào tiếp cận người của nàng.
- Mạnh như vậy à?
Nghiêm Trọng nghe xong lời này, mặt mũi tràn đầy hâm mộ, nói tiếp:
- Thứ này không rẻ phải không?
- Coi như cũng được, chỉ hơi tốn điện thôi!
Minh Diệu không thèm để ý mà nói một câu.
- Hao tốn điện?
Nghiêm Trọng nghe nói như thé, sững sờ một chút, nói:
- Xin hỏi ngươi có nói là nguyên bộ đồ phòng hộ sao?
- Dùng đèn pin số 1 và áo ba lỗ.
Minh Diệu nhàn nhã thả vòng khói, nói tiếp:
- Cũng không khác áo chống đạn cho lắm, nhưng bên trong đã có cải biến,đem tấm thép đổi thành cuộn dây điện tử, dùng pin, có hai cục pin số 1,có thể sử dụng được một giờ a.
- Cho nên nó rất tốn pin.
Nghiêm Trọng gật gật đầu, nói:
- Còn tốn pin hơn việc mang pin theo.
- Hai nam nhân các ngươi không thể tới giúp đỡ hay sao?
Cái áo ba lỗ kia rất nặng, sau khi Diệp Tiểu Manh mặc vào, có cảm giác nhưlưng của mình đang mang theo cục chì nặng. Minh Diệu và Nghiêm Trọng hai người lại rất tốt, chẳng những không đến hỗ trợ, còn ngồi xổm hút thuốc lá nói chuyện phiếm, điều này làm cho Diệp Tiểu Manh cảm thấy rất tứcgiận, cảm giác sợ hãi đối với quỷ hồn cũng giảm đi, vung vẩy đèn pin,mang theo tiếng gió liên tục công kích nữ quỷ kia.
- Đã nói lần này diễn tập thực chiến rồi, đương nhiên là ngươi phải tự mình giải quyết nó.
Minh Diệu ngồi chồm hổm trên mặt đất, trả lời một câu.
- Bằng không ta đi đâu tìm được cơ hội tốt cho ngươi tự thể nghiệm và cảm nhận được niềm vui khi bắt quỷ chứ. Khó có được cơ hội bồi luyện nhưvậy, lại không sợ
bị thương, nguơi nên buông tay mà đánh đi.
- Ngươi nói chuyện rất dễ dàng nha.
Diệp Tiểu Manh dùng sức vung vẩy đèn pin, đèn pin mang theo ánh sáng màuxanh da trời công kích thân thể nữ quỷ, xuyên thấu qua người, thân ảnhcủa nữ quỷ kia ảm đạm đi rất nhiều, mỗi lần Diệp Tiểu Manh công kích,đều làm cho nữ quỷ kia có loại cảm giác khó chịu không nói thành lời,giống như có một loại đồ vật gì đó lọt vào trong cơ thể mà không thấyđược vậy.
Nữ quỷ kia muốn phản kích, nhưng mỗi lần nữ quỷ khẽchạm vào thân thể Diệp Tiểu Manh, sẽ gặp một loại năng lượng cường đạibắn ngược trở lại, mang theo cảm giác rất đau đớn. Mấy lần như thế, nócũng không công kích Diệp Tiểu Manh nữa, chỉ có thể bị động né tránh qua lại.
Nữ quỷ cũng từng muốn chạy trốn, nhưng không biết bị MinhDiệu động tay động chân gì, cho dù nó chạy qua cửa sổ, cửa ra vào hay là vách tường, đều không ra được, bị một loại lực lượng kỳ quái ngăn cản,nữ quỷ hiện tại, giống như một sinh vật bị cầm tù.
Đánh lại không đánh được, chạy cũng không chạy thoát, nữ quỷ đã sợ hãi.
- Bây giờ làm thế nào?
Nghiêm Trọng tìm ghế đẩu, đưa cho Minh Diệu.
- Như vậy là có thể diệt quỷ hay sao?
- Không thể.
Minh Diệu lắc đầu, nói:
- Trông thấy đèn pin kia không? Quỷ là một loại năng lượng từ trường, màđèn pin cũng thế, mỗi lần công kích sẽ trung hòa một ít năng lượng củanữ quỷ, khiến nó trở nên suy yếu hơn, ta vốn muốn nói chuyện với nó, xem thử có thể hóa giải ân oán giữa các ngươi hay không, nhưng không ngờ nữ quỷ kia lại ngoan cố như thế, không giết người không dừng tay, ta chỉcòn cách đánh cho nó tàn phế, sau đó từ từ nghĩ cách.
- Tại