Địa Ngục Mang Tên "ác Qủy" (16+)
Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1343293
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3293 lượt.
ìm được hai người bạn học, vội vộivàng vàng chạy đi tìm kiếm. Bên trong bồn tắm phòng ngủ của Lý Tâm Diphát hiện được nàng, đã hôn mê nhưng không có gì đáng ngại. Tình huốngcủa Thái Nhã Ngôn khó giải quyết hơn rất nhiều, nàng không nói câu nào,ngồi dưới đất sững sờ nhìn ra phía trước.
- Để cho tôi, đây là vì bị kích thích quá lớn nên hồn phách ly thể.
Minh Diệu lấy ra một trương phù đốt thành tro, thấm chút tro phù thoa lên lỗ mũi Thái Nhã Ngôn.
- Hắt xì…
Thái Nhã Ngôn ách xì thật mạnh, hai mắt khôi phục lại thần thái.
- Còn dư lại giao cho cảnh sát thôi, đã đụng phải sát nhân biến thái điên cuồng!
Minh Diệu xoay người rời khỏi phòng:
- Chuẩn bị xong nhanh lên về nhà!
Trên đường nhỏ nông thôn nửa đêm, ánh trăng chiếu lên trên người Minh Diệu, nhưng tâm tình hắn không tốt chút nào.
- Xong đời, thi thể cũng đã thiêu hủy rồi, không biết người đàn bà họTrương kia có chịu tin tưởng lời mình nói hay không. Nếu như không tin,còn phải tìm tiền ở đâu cho Tiểu Manh lên đại học đây a?
- Ha ha, tiểu Lộ nhất định sẽ rất vui vẻ!
Trên đường đi về nhà Vương Đại Trụ không khỏi thầm nghĩ:
- Rốt cục tiểu Lộ có thể có món đồ chơi mới, còn xinh đẹp như vậy, lần này vận khí thật tốt.
Vương Đại Trụ là nhân viên làm việc từ bên ngoài đến, nói trắng ra chính là người làm công.
Trong nhà thật nghèo, mặc dù cưới được người vợ xinh đẹp nhưng không giữđược, sinh con xong chưa đầy một năm đã bỏ chạy theo người đàn ông khác, nghe nói đi về phía nam làm thiếp cho một ông chủ nào đó, cũng chính là làm vợ nhỏ cho người ta. Ở nông thôn trồng trọt không kiếm được baonhiêu tiền, Vương Đại Trụ liền dẫn con gái tiểu Lộ vào trong thành phốlàm công, kiếm tiền sinh hoạt. Hắn vẫn luôn có một tâm nguyện, chờ saukhi kiếm được nhiều tiền, đi về phía nam tìm người đàn bà kia, đem tiềnhung hăng ném vào mặt của cô ta. Không phải cô chê lão tử nghèo sao, chờ lão tử có tiền để cho cô biết ánh mắt cô đã bị mù.
Bởi vì tâm nguyện này, công việc gì hắn cũng từng làm qua, lái xe vận tải, làm thợ hồ tại công trường,
thậm chí còn canh gác tại nhà tang lễ.
Bận rộn suốt mấy năm nhưng Vương Đại Trụ cũng không kiếm được tiền, ngượclại cuộc sống càng thêm túng quẫn. Trong thành phố cái gì cũng cần tiền, ăn cơm cần tiền, ngủ cần tiền, thậm chí đi nhà vệ sinh công cộng cũngđòi tiền. Không có biện pháp, hai cha con chỉ đành ở lại bên trong tòalầu cũ sắp bị phá bỏ di dời nằm ở khu vực thật xa thành thị.
Congái tiểu Lộ của hắn năm nay được bốn tuổi, rất ngoan ngoãn nghe lời,chưa bao giờ xin hắn thứ gì, ngay cả chơi đồ chơi cũng do Vương Đại Trụnhặt được đồ người ta ném bỏ không cần đem về. Vương Đại Trụ luôn cảmthấy thật có lỗi với con mình, đi theo hắn phải chịu nhiều khổ cực nhưvậy, vì vậy hắn rất thương yêu con gái mình. Sáng hôm nay thật khôngbiết gặp được may mắn gì, sáng sớm khi ông chủ đến văn phòng tìm ngườilàm công thu dọn nhà cửa, Vương Đại Trụ tướng tá cao lớn vạm vỡ, có sứclực, liền được tuyển chọn.
Ông chủ lái xe đưa Vương Đại Trụ đếnmột căn nhà, nói cho hắn biết đem toàn bộ đồ vật trong nhà ném bỏ dọndẹp, sau đó quét vôi cả nhà thì cho hắn một trăm đồng, Vương Đại Trụkhông hề nghĩ ngợi liền đáp ứng.
- Nhớ kỹ đó, ném hết toàn bộ đồvật trong nhà, đồ xui như vậy ngàn vạn lần không được lưu lại bất cứ thứ gì trong nhà. Gây ra chuyện như thế bảo tôi làm sao còn cho thuê nhàđược đây chứ!
Ông chủ nói xong thì lầm bầm kêu xui, lại nhanhchóng rời đi, phảng phất như chỉ cần ở lại trong căn hộ kia giây phútnào sẽ lập tức bị lây nhiễm bệnh độc nào đó.
Sau khi ông chủ rờiđi, một mình Vương Đại Trụ liền quan sát đánh giá đồ vật trong nhà. Lúctrước người ở nơi này hẳn cũng là mấy người đi làm công, trong nhà ngổnngang hỗn độn, có ba chiếc giường đơn, cùng lò điện, phích nước nóng vân vân…tán lạc trên mặt đất, trong góc phòng còn có vài bịch mì ăn liềntrống không.
- Nếu ông chủ đã nói ném bỏ hết, vậy mình tìm đồ gì còn dùng được đem về cũng tốt.
Vương Đại Trụ suy nghĩ một chút, bắt đầu tìm kiếm xem còn có vật gì đáng giá hay hữu dụng còn lưu lại hay không.
Ở bên dưới gầm giường Vương Đại Trụ phát hiện một túi xách màu đỏ, bêntrong có vài quyển sách giáo khoa, hẳn do trẻ con tiểu học khoảng haituổi trong nhà lưu lại.
- Vật này có thể đem về cho tiểu Lộ, ngày sau đi học có thể sử dụng được.
Vương Đại Trụ thật cao hứng tìm kiếm xem còn thứ tốt nào khác nữa hay không.Lúc này một búp bê Barbie nho nhỏ nằm lẳng lặng trên chăn ném ngay gócgiường hấp dẫn sự chú ý của Vương Đại Trụ. Hắn liền đi tới nhặt lên nhìn xem một chút.
- Ha ha, nhặt được thứ tốt rồi, búp bê tinh xảo như vậy, lấy về khẳng định tiểu Lộ sẽ rất thích đây!
Búp bê Barbie được thiết kế dị thường tinh xảo, mái tóc màu vàng kim, gương mặt trông thật sống động, quả thật còn tốt hơn nhìn người thật, mặc dùcó chút cũ, nhưng không hề bị tổn hại chút nào.
Nhặt được đồ tốtnhư vậy, Vương Đại Trụ bắt đầu làm việc càng thêm hăng hái. Sau khi xácnhận không còn vật hữu dụng nào khác, hắn liền đem toàn bộ đồ