Chuyện xảy ra trên con tàu tốc hành Phương Đông - Phần 02: Cuộc thẩm vấn
Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1343412
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3412 lượt.
ư vậy sao, sao không nói sớm, tôi sẽ không nói nữa.
An Thanh từ phía sau ôm lấy Diệp Tiểu Manh:
- Ngoan, sau này tỷ tỷ sẽ không nói cho cô nghe nữa, đừng nên chán ghét tỷ tỷ nha.
- Đã biết rồi!
Diệp Tiểu Manh tránh thoát vòng tay ôm của An Thanh, nhưng khí lực không lớn bằng nàng:
- Buông ra đi, nhiều người lắm!
- Hì, phản ứng thật đáng yêu…
An Thanh càng ôm chặt nàng hơn.
A Trạch lôi kéo An Thanh:
- Tôi có hứng thú, nói tôi nghe một chút.
- A, tôi đã nói với cô đó, là chuyện lớn.
An Thanh đối với việc truyền bá lời đồn đãi có hứng thú hơn quấy rầy Diệp Tiểu Manh:
- Ngày hôm qua có ba người đến ký túc xá cũ thám hiểm, kết quả đụng phải quỷ đó.
- Vậy sao? Đều chết hết sao?
Khi a Trạch nói ra lời này vẻ mặt giống như đã chết ba con kiến mà thôi.
- Cô…cô không nên đem chuyện chết người nói ra nhẹ nhàng bâng quơ như vậy chứ…
An Thanh cảm giác ở chung một chỗ với a Trạch sẽ có một loại cảm giác không thể chết tử tế.
- Không có…ba người kia chạy thoát, nhưng mà…
An Thanh dừng lại một chút, bò tới bên tai a Trạch nói:
- Bọn họ nhìn thấy thi thể một nữ sinh bị quỷ hồn giết chết!
- Nga?
A Trạch cau mày:
- Thi thể là ai? Cảnh sát điều tra tới đâu rồi?
- Quái là quái ở chỗ này!
An Thanh lắc đầu:
- Ba người bọn họ chạy ra ngoài, hoảng sợ đến không biết làm sao, thấytrời sắp sáng mới có người tỉnh táo lại nghĩ tới chuyện báo cảnh sát, ba người họ rất khẳng định nói đã nhìn thấy thi thể, kết quả sau khi cảnhsát tới tìm khắp cả ký túc xá cũng không hề phát hiện được thi thể,trong nhà vệ sinh nữ cũng không nhìn thấy dấu vết hành hung cùng sợi dây treo thi thể, cuối cùng nhận định là ba người đùa giỡn.
- Vậy đoạn phim đâu?
A Trạch hỏi.
- Trong đoạn phim không có gì cả.
An Thanh lắc đầu:
- Trên bbs có phim âm bản đoạn phim đó, tôi vừa mới xem qua, chỉ có bangười họ oa oa kêu to, trong đó rõ ràng không có gì cả. Nhưng không phải có truyền thuyết không thể quay phim hay chụp hình được quỷ hồn đó sao.
- Cũng không nhất định!
A Trạch cúi đầu lâm vào trầm tư:
- Tôi muốn xem đoạn phim kia một chút.
- Hắc hắc, tôi biết ngay cô sẽ cảm thấy hứng thú.
An Thanh vỗ vỗ bả vai a Trạch:
- Đi, một hồi trở về ký túc xá tôi cho cô mượn bút ký bổn mà xem, bây giờ chuyện này đã truyền khắp trường học, nhất định do quỷ hồn làm.
A Trạch lưu lại một mình Diệp Tiểu Manh ở lại ăn cơm, cùng An Thanh trở lại ký túc xá, chờ An Thanh mở ra đoạn phim trên bbs.
Đoạn phim dùng hình thức quay chụp ban đêm, cảnh vật trong ký túc xá nhìnthấy rõ ràng, nhưng gương mặt hai nam sinh đi phía trước dưới cách quaychụp này trông giống như hai quỷ hồn.
Ống kính từ hai nam sinhchuyển qua nhà vệ sinh nữ trên lầu ba. Nam sinh đi đầu dùng một cước đávăng một ô cửa nhà cầu, lúc này hình ảnh đột nhiên xuất hiện một mảnhbông tuyết, nhưng thời gian không lâu, nhiều nhất chỉ khoảng hai giây,sau đó xuất hiện nhà cầu trống rỗng, tiếp theo là tiếng kêu to kinhhoàng của ba người không ngừng cùng ống kính bị đong đưa, thoạt nhìngiống như đang bỏ chạy.
- Chỉ như vậy thôi, tôi cảm giác nhất định có quỷ, bằng không tại sao lại có một đoạn hình ảnh trống không?
An Thanh ngồi một bên nói.
- Không giống như bị linh thể quấy nhiễu.
A Trạch đứng dậy:
- Bản thân tôi cảm thấy giống như ba người kia giở trò.
Còi cảnh sát chói tai vang lên trong sân trường ban đêm, đánh thức không ít sinh viên, có mấy sinh viên muốn chạy ra xem náo nhiệt, nhưng đều bị thầy cô ngăn lại, chỉ đành ở yên trong phòng ngủ không ngừng suy đoán.Từ phương hướng ánh đèn loang loáng báo hiệu, liền có thể đại khái đoánra nhất định ký túc xá cũ lại xảy ra chuyện. Bởi vì buổi sáng cũng cóchuyện như vậy xảy ra, cho nên mọi người cũng không quá mức để ý, chỉrối rít thảo luận về tin đồn quỷ hồn bên trong ký túc xá cũ.
A Trạch ngồi dậy trên giường, nhìn ánh đèn lóe sáng ngoài cửa sổ, khôngbiết đang suy nghĩ chuyện gì. Bởi vì phòng ngủ của các nàng cách ký túcxá cũ khá xa, cho nên hai người khác trong phòng ngủ cũng không ngheđược thanh âm tiếng còi cảnh sát, vì thế cũng không bị đánh thức.
- A Trạch, không có chuyện gì đi?
Diệp Tiểu Manh không đè nén được nỗi lo lắng trong lòng nhẹ giọng hỏi một câu.
- Không đâu.
A Trạch cúi người xuống giường bên dưới nhìn Diệp Tiểu Manh an ủi:
- Sáng nay không phải đã nháo qua một lần rồi đó sao, không cần để ý, ngủ đi.
- Tôi không ngủ được!
Diệp Tiểu Manh lắc đầu:
- Tôi rốt cục cảm giác có chuyện gì đó không đúng, nhưng lại nói không ra.
- Không có chuyện gì đâu, yên tâm đi!
A Trạch nhìn Diệp Tiểu Manh cười cười:
- Bất quá chỉ là ảo giác của cô mà thôi. An tâm ngủ đi, không nên đánh thức họ.
- Ân!
Có lẽ nhìn thấy được nụ cười của a Trạch, trong lòng Diệp Tiểu Manh có chút an ổn lại:
- Tôi không thèm nghĩ nữa là được, cô cũng ngủ đi!
Nói xong nàng liền chui vào trong chăn.
A Tr