Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

U Minh Trinh Thám

U Minh Trinh Thám

Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1343411

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3411 lượt.

ạch nằm trên giường của mình, trợn tròn mắt nhìn lên trần nhà. Hếtthảy những chuyện này đúng là không hề bình thường, nếu như nói buổisáng chỉ là có người giở trò đùa dai mà nói, vậy đêm khuya lại có tìnhhuống gì nữa? Lần này có rất nhiều người trong xã đoàn cùng nhau hoạtđộng, không thể nào có chuyện có người dở trò đùa giỡn, huống chi nếuchỉ đơn thuần là diễn trò, cần gì phải hai lần gọi cảnh sát tới, phảibiết rằng báo án giả là tội nghiêm trọng. A Trạch có chút hối hận hômnay không cùng theo chạy tới ký túc xá cũ xem là tình huống thế nào,nàng đối với ký túc xá thần bí kia càng lúc càng cảm thấy thật hứng thú.
Diệp Tiểu Manh làm một giấc mộng, mộng mơ thấy nàng đang mặc áo tắm hai mảnh khêu gợi đang bước trên bờ cát vàng rực, trên đầu ánh mặt trời ấmáp sáng rỡ, bên tai truyền đến thanh âm tiếng sóng biển vỗ bờ, xungquanh là những ánh mắt hâm mộ, Diệp Tiểu Manh tràn đầy tự tin ưỡn ngựcđi tới, trên bộ ngực đầy đặn lưu lại chút hạt muối dưới ánh mặt trời lòe lòe tỏa sáng.
Cách đó không xa phía trước một thanh niênđang ngồi trên đá ngầm, không chút tương xứng với cảnh tượng bờ cát đầynắng vàng, tay phải cầm điếu thuốc cũng không ngậm lên miệng, chỉ lẳnglặng ngồi nhìn điếu thuốc cháy tàn. Áo khoác ngoài màu xám tro giống như chưa từng được giặt tẩy qua, mái tóc ngắn rối bời cùng gọng kính đen vô cùng quê mùa.
- A…Minh Diệu, mau nhìn đi, rốt cục tôi đã có bộ ngực lớn đó nha…
Diệp Tiểu Manh dùng sức vẫy vẫy tay.
Minh Diệu tựa hồ nghe được tiếng gọi của Diệp Tiểu Manh, chậm rãi xoayđầu lại, Diệp Tiểu Manh vô cùng kiêu hãnh ngẩng đầu chậm rãi đi tới.
- Xảy ra đại sự…xảy ra đại sự…
Thanh âm An Thanh lại không chút đúng lúc lần nữa cắt đứt mộng đẹp củaDiệp Tiểu Manh, nàng tức giận quơ lấy một chiếc ghế, chỉ hận không thểlập tức đem An Thanh vật xuống đất hung hăng đánh cho một trận.
- Tối hôm qua trong ký túc xá cũ đã có tai nạn chết người!
Một câu nói của An Thanh giống như tình thiên phích lịch lập tức đánh tới mức trong đầu Diệp Tiểu Manh hoàn toàn trống rỗng.
- Chuyện gì xảy ra, ngồi xuống từ từ nói!
A Trạch cầm lấy chiếc ghế trong tay Diệp Tiểu Manh đặt xuống mặt đất,đẩy An Thanh ngồi xuống bên trên, cũng đóng luôn cửa phòng ngủ.
- Tối hôm qua đã xảy ra chuyện lớn, các cô biết Thần Hi Thanh Lam xã đoàn không?
An Thanh ngồi xuống thở hổn hển nói.
- Biết!
A Trạch ôm lấy Diệp Tiểu Manh còn đang ngồi ngẩn người trên giường:
- Nói tiếp đi!
- Thần Hi Thanh Lam là xã đoàn ngầm, ngày hôm qua bọn họ tổ chức mộtlần hoạt động, mấy người cùng đi ký túc xá cũ thám hiểm, kết quả lúc đira phát hiện không thấy hai nữ sinh, sau đó người tổ chức liền mang theo mọi người quay về tìm kiếm hai nữ sinh kia, cuối cùng bên trong nhà vệsinh nữ ở lầu ba, chính là nhà vệ sinh nữ trong chuyện ma quái đó, pháthiện có hai nữ sinh bị treo cổ bên trong, nghe nói hình dáng lúc chếtrất kinh khủng, cảnh sát đã bao vây nơi đó, hơn nữa trường học cũng đãbắt đầu phong tỏa tin tức, đây là do tôi nghe được từ chỗ một người bạn, ngày hôm nay hắn tham gia hoạt động của xã đoàn, tận mắt nhìn thấy!
An Thanh giảm thấp tiếng nói, thanh âm có chút trầm thấp, nghe ra có chút quỷ dị:
- Hắn tận mắt nhìn thấy thi thể hai nữ sinh kia, trợn trắng mắt, le lưỡi thật dài, dọa chết người!
- A…đừng nói nữa…
Diệp Tiểu Manh bưng kín lỗ tai kêu to lên.
A Trạch không nói gì, chỉ nhẹ nhàng vuốt ve lưng của Diệp Tiểu Manh, cố gắng giúp nàng an định lại.
- Hô…may mắn tối hôm qua tôi có việc nên không đi, bằng không cũng đã bị mất mạng!
An Thanh vỗ vỗ ngực mình.
- Đừng nên nói lung tung, trường học không phải muốn phong tỏa tin tứcsao, cô nói lung tung cẩn thận bị xử phạt nói cô gieo rắc lời đồn tầmbậy đó!
Bạch Huyên vẫn luôn im lặng lúc này cau mày mở miệng:
- Cô luôn thích hỏi thăm những điều bát quái như vậy, hơn nữa mỗi lầnđều nói thật khoa trương, không biết trong đó có mấy phần có thể tinđây.
- Lần này là chuyện thực sự trăm phần trăm!
An Thanh nhảy dựng lên bất mãn với câu chất vấn của Bạch Huyên:
- Người người đều có quyền lợi được biết chân tướng!
- Không biết gì có đôi khi lại là một loại hạnh phúc.
A Trạch nhỏ giọng thì thầm một câu, thanh âm không lớn, An Thanh cũng không nghe được.
- Tốt lắm, tới đây nên chấm dứt rồi, không nên đi truyền bá khắp nơi nữa.
Bạch Huyên đứng dậy đi tới trước mặt An Thanh:
- Đây cũng là vì tốt cho cô thôi, cẩn thận vừa vào trường thì lại bị xử phạt lỗi nặng! Còn nữa, theo lời nói vừa rồi của cô thì cô cũng thamgia xã đoàn ngầm đó đi, mau rút ra cho rồi, nhất định phải phủi sạchquan hệ với chuyện này, cẩn thận sẽ chọc tai họa lên người.
- Đúng đúng, tôi phải đi rút tên, quá kinh khủng!
An Thanh vội vàng đứng dậy hướng bên ngoài chạy đi.
- Tiểu Manh, cô không sao chứ?
Bạch Huyên nhìn Diệp Tiểu Manh, sắc mặt nàng có chút tái nhợt,


Polaroid