Biểu tượng Thất truyền (The Lost Symbol) - Full
Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1343423
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3423 lượt.
thân thể không ngừng run rẩy.
- Không có chuyện gì đâu, một lát nữa sẽ tốt thôi.
A Trạch ở bên cạnh trả lời:
- Lá gan của Tiểu Manh rất nhỏ.
- Cô an ủi cô ấy một chút đi, không có chuyện gì đâu!
Bạch Huyên nói xong thu dọn bàn học, cũng đi ra khỏi phòng ngủ.
A Trạch nhẹ nhàng vuốt ve sau lưng Diệp Tiểu Manh, tay trái cầm taynàng, truyền chút linh lực đi qua, trợ giúp Diệp Tiểu Manh ổn định lạichút tâm tình.
- A Trạch…hay là chúng ta gọi điện cho Minh Diệu đi…
Cảm nhận được linh lực từ trên người a Trạch truyền đến, thân thể Tiểu Manh cảm thấy một tia ấm áp:
- Minh Diệu tới nhất định sẽ tiêu diệt con quỷ kia.
A Trạch lắc đầu:
- Chính bản thân cô không phải cũng cảm giác được nơi đó không có quỷhồn sao? Không nên tự mình hù dọa mình, có lẽ bên trong chuyện này còncó nhân tố khác, lại nói Minh Diệu không thể nào cả đời đều ở bên cạnhbảo vệ cho cô, đây là cơ hội cho cô tự rèn luyện chính mình.
- Nhưng mà…
Diệp Tiểu Manh muốn nói gì đó, a Trạch liền che miệng nàng.
- Nghe lời đi, tôi sẽ bảo vệ cho cô, chẳng lẽ cô không tin tôi sao?
A Trạch nhẹ nhàng vuốt ve đầu Diệp Tiểu Manh.
- Ân…tôi tin tưởng cô…
Cảm xúc của Tiểu Manh dần dần ổn định lại:
- Thật không phải do ác quỷ quấy phá sao?
- Nhất định không phải!
A Trạch ôm bả vai Tiểu Manh:
- Cô nhất định phải tin tưởng cảm giác của mình, cảm giác của cô chotới bây giờ chưa từng sai lầm qua. Chuyện kế tiếp đã có cảnh sát giảiquyết, chúng ta không cần xen lẫn vào bên trong.
- Uhm…
Diệp Tiểu Manh nhắm hai mắt lại, mặc dù nghe lời của a Trạch, nhưng bây giờ Diệp Tiểu Manh vẫn thật hi vọng người đang an ủi nàng chính là Minh Diệu.
Một buổi học trôi qua, Tiểu Manh cũng từ từ quên mấtchuyện xảy ra lúc buổi sáng. Có thể quên mất mọi chuyện thật nhanh cũngxem như là một ưu điểm của nàng. Lúc đi qua sân trường, nàng vẫn nhìnthấy tòa ký túc xá cũ kỹ kia, cùng một xe cảnh sát đỗ nơi đó, nhưng mỗilần đi ngang qua, a Trạch đều tìm chút đề tài dẫn dắt đi sự chú ý củaDiệp Tiểu Manh.
Trong phòng ngủ có thể rõ ràng nghe đượctiếng hô hấp ngủ say của hai người kia, a Trạch nhẹ nhàng cầm di độngbên gối xem một chút, đã hơn một giờ sáng. A Trạch nhẹ nhàng thay quầnáo, tung mình xuống giường.
Từ trên giường trên nhảy xuốnglàm chiếc giường khẽ vang lên tiếng kẽo kẹt, Diệp Tiểu Manh bị đánhthức, thấy a Trạch nhảy xuống cảm thấy thật kỳ quái.
- A Trạch, đã trễ thế này cô đi đâu vậy?
Diệp Tiểu Manh mơ mơ màng màng hỏi một câu.
- Không có chuyện gì, tôi đi nhà vệ sinh thôi, cô ngủ đi.
A Trạch nhỏ giọng đáp một tiếng:
- Rất nhanh sẽ trở lại.
- Có phải bị tiêu chảy không?
- Không có chuyện gì đâu, ngoan, cô ngủ đi.
A Trạch nhẹ nhàng mở cửa đi ra ngoài.
Khuya hôm nay ánh trăng rất tốt, ánh trăng màu bạc trải dài trên mặtđất. A Trạch đi một mình trên sân trường không một bóng người, một trậngió thổi qua, nàng cảm giác có chút lạnh lẽo.
Xuyên qua sânvận động chính là tòa ký túc xá cũ mang đầy chuyện ma quái. Bởi vì xảyra án mạng, khắp bốn phía đều bị vây cảnh giới tuyến. A Trạch cúi đầuchui qua cảnh giới tuyến, đi tới ngay trước cửa ký túc xá.
Cửa lớn ký túc xá đã bị giấy niêm phong che lại, hơn nữa bên dưới còndùng xích sắt quấn mấy vòng, còn treo một ổ khóa lớn. Xem ra không thểvào bằng cửa chính, a Trạch tìm kiếm khắp bốn phía xem còn con đường nào khác đi vào bên trong hay không.
Xuyên qua con đường nhỏ phủ đầy cỏ dại bên cạnh ký túc xá, a Trạch vòng ra sau lưng tòa nhà. Chungquanh đất trống mọc đầy cỏ dại, xa hơn phía sau là một rừng cây nhỏ, tối đen làm người ta không thể nhìn thấy rõ. A Trạch nhìn cửa sau ký túc xá một chút, cũng bị khóa kín kỹ lưỡng.
- A?
Mượnánh trăng chiếu xuống, một tia loang loáng liền đưa tới sự chú ý của aTrạch. Đạo tia sáng kia là từ bên cạnh một cửa sổ phía sau ký túc xátruyền đến, a Trạch đi tới nhìn vào bên trong cửa sổ.
Mượnánh trăng, mơ hồ có thể nhìn thấy đây là một phòng trực ban, một chiếcgiường xếp đặt một bên, phía sau cửa sổ là một cái bàn, bên trên phủ đầy tro bụi, dưới chân bàn còn có một bình trà bằng inox, bình trà phản xạra ánh sáng màu xanh dưới ánh trăng.
A Trạch thử lôi kéo cửa sổ, tựa hồ đã bị khóa từ bên trong, xem ra phải tìm con đường khác để tiến vào.
Một đám mây đen che phủ ánh trăng, tầm nhìn trở nên không rõ, a Trạch thật hối hận không mang theo đèn pin đi ra ngoài.
A Trạch vừa định rời đi, đột nhiên cảm giác có chuyện gì không đúng,lại nhìn vào bên trong cửa sổ. Mặc dù mây đen che phủ ánh trăng, nhưngbình trà vẫn phiếm ra ánh sáng, a Trạch mơ hồ có thể thấy được bên trênbình trà khắc đầy những phù hào kỳ quái.
- Phù hào này…tựa hồ mình đã gặp qua ở nơi nào…
A Trạch khoanh tay trong đầu cẩn thận hồi tưởng lại.
Đột nhiên một bàn tay vỗ lên lưng a Trạch, a Trạch sợ hết hồn, v