Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

U Minh Trinh Thám

U Minh Trinh Thám

Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1343835

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3835 lượt.

ội vàng tránh né về phía trước, băng kiếm trong nháy mắt từ trong tay phải bắnra ngoài.
- Thật xin lỗi…tôi không phải cố ý…
Thanh âm sợ hãi của Diệp Tiểu Manh từ phía sau truyền đến:
- Tôi không muốn hù dọa cô, chỉ là sợ nên không dám lớn tiếng gọi cô thôi.
- Hô…
A Trạch thở ra một hơi thật sâu, trái tim buông lỏng xuống:
- Sao cô lại tới đây?
- Hô…
- Tôi không yên lòng cho cô…vì thế theo cô đi ra, kết quả phát hiện cô muốn đi vào ký túc xá này một mình!
Diệp Tiểu Manh nhìn chung quanh, có chút sợ hãi.
- Tôi không sao, cô trở về đi thôi, không phải cô rất sợ nơi này sao?
A Trạch ôm lấy Diệp Tiểu Manh, thân thể nàng có chút phát run.
Diệp Tiểu Manh nhẹ nhàng lắc đầu, thanh âm mặc dù có chút run rẩy, nhưng ngữ khí thật kiên định:
- Tôi không thể để một mình cô đi mạo hiểm, tôi muốn đi với cô, bởi vì chúng ta là bạn bè.
- Ừ, chúng ta là bạn bè!
A Trạch ôm chặt Diệp Tiểu Manh.


A Trạch thử kéo cánh cửa sổ một chút, chi nha một tiếng, cửa sổ lại mởra. A Trạch nhìn Diệp Tiểu Manh vẫy vẫy tay, ý bảo nàng cùng đi tới.
- Kỳ quái, tại sao cửa sổ này lại có thể mở ra?
Diệp Tiểu Manh cầm đèn pin cẩn thận quan sát cửa sổ không được khóa kỹ, nhìn vào có dấu vết như bị nạy cửa, hơn nữa là chuyện xảy ra không lâu, bởi vì vết nạy cửa còn rất mới.
- Có lẽ do sinh viên nào gan lớn rảnh rỗi làm thôi.
A Trạch lấy tay nhẹ nhàng khẽ chống, thật linh xảo nhảy lên bệ cửa sổ, từ cửa sổ chui vào ký túc xá.
- Uy, giúp tôi một chút!
Diệp Tiểu Manh nhảy lên nhiều lần nhưng cũng không cách nào bò lên, ở bên ngoài gấp gáp giậm chân.
A Trạch vươn một cánh tay kéo cánh tay Diệp Tiểu Manh, lôi nàng vào bên trong.
Đây là một gian phòng ngủ, nơi góc tường còn dấu vết sàng đan bị bỏhoang. Mùi vị ẩm mốc làm Diệp Tiểu Manh nhịn không được hắt xì thậtmạnh, a Trạch liền rút ra chiếc khăn tay trong túi đưa cho Diệp TiểuManh, ý bảo nàng che lại lỗ mũi.
Đẩy ra cửa phòng chính làhành lang, a Trạch tay cầm đèn pin đi phía trước, Diệp Tiểu Manh dùngtay trái che kín lỗ mũi, tay phải nắm chặt góc áo a Trạch.
- Nếu như cô có cảm giác đặt biệt, nhớ nói cho tôi biết!
A Trạch dặn dò một câu.
- Ừ!
Diệp Tiểu Manh trịnh trọng gật đầu, địa phương hữu dụng nhất của nàng chính là thể chất nhạy cảm đối với linh thể.
Hai người một trước một sau đi trên hành lang, sàn nhà bằng gỗ giẫmchân không ngừng rung động kẽo kẹt, thanh âm quanh quẩn bên trong ký túc xá hoang vắng. Diệp Tiểu Manh không biết có phải do ảo giác của mìnhhay không, cảm giác thanh âm này vô cùng chói tai, mỗi lần vang lên trái tim của nàng lại co rút thật mạnh.
- A…a Trạch…Chúng ta phải đi lên lầu ba sao?
Diệp Tiểu Manh cố gắng thuyết phục mình đừng sợ, nhưng thanh âm vẫn run rẩy.
- Không, vừa rồi tôi nhìn thấy một thứ đồ rất kỳ quái, tôi muốn đi xem một chút.
A Trạch cầm đèn pin tìm kiếm căn phòng trực ban vừa rồi, vẻ mặt động tác lại dễ dàng tự tại như đang đi du ngoạn.
Đẩy cửa phòng trực ban, đầu tiên liền có thể nhìn thấy bình trà đặttrên bàn cạnh cửa sổ, từ nơi này nhìn vào căn bản không nhìn ra có điềugì đặc biệt, nếu không phải a Trạch vô tình phát hiện được bên ngoài cửa sổ, cho dù là ai cũng sẽ không chú ý tới bình trà này.
- A Trạch…đây không phải địa phương tự sát của nhân viên quản lý kia sao…
Diệp Tiểu Manh nắm chặt cánh tay a Trạch, núp phía sau len lén đánh giá chung quanh.
A Trạch nhẹ nhàng vỗ vỗ Diệp Tiểu Manh, ý bảo nàng không nên sợ, đi tới bên cạnh bàn, quan sát bình trà bằng inox. Bình trà này rõ ràng chothấy mới được người nào đó đặt vào nơi này, mặc dù có chút tro bụi phủlên nhưng không nhiều lắm. A Trạch dùng đèn pin chiếu vào quan sát,không có bất kỳ điều gì khác biệt với bình trà bình thường. Nhưng mộtmặt bình trà hướng về cửa sổ cho dù không cần chiếu sáng cũng có thể mơhồ nhìn thấy được một loại phù hào thật kỳ quái giống như đang hô hấp,không ngừng lóe lên ẩn hiện.
- Đây…đây là vật gì vậy?
Diệp Tiểu Manh từ sau lưng a Trạch vươn đầu ra, nơm nớp lo sợ hỏi.
- Không rõ lắm, phù hào trên này tựa hồ tôi đã được xem qua ở đâu đó, nhưng vẫn không nhớ được.
A Trạch ngăn trở động tác định cầm bình trà của Diệp Tiểu Manh:
- Trước không nên động vào, vật này có chút kỳ quái, để tìm hiểu rõ rồi hãy nói.
A Trạch cẩn thận quan sát căn phòng, chỉ là một căn phòng cũ bìnhthường, không có gì đặc biệt, trên trần nhà dùng loại giấy cứng đóngthành trần nhà. Trần nhà vẫn còn rất nguyên vẹn, không hề có dấu hiệu bị tổn hại. A Trạch đang suy nghĩ, nếu quả thật đúng như trong bbs đã nói, nhân viên quản lý kia tự sát chết nơi này, vậy hắn làm sao treo sợi dây kia lên?
- Tiểu Manh, cô có cảm giác được chuyện gì kỳ quái hay không?
A Trạch không tìm được đầu mối, đành hỏi ý nghĩ của Tiểu Manh một chút.
- A…không nói được, có chút cả