XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Những bóng ma trên đường Hoàng Hoa Thám

Những bóng ma trên đường Hoàng Hoa Thám

Tác giả: Đang cập nhật

Ngày cập nhật: 00:18 17/12/2015

Lượt xem: 1341372

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1372 lượt.

cho hai bạn và nói: “Đến giờ phút này thì tôi không còn nghi ngờ gì về việc Long bị sát hại nữa. Tuy hiện điều làm tôi khó hiểu là Long bị giết bằng cách nào, và tại sao? Tôi có thể làm một lễ cầu siêu, cầu cho linh hồn Long được siêu thoát, nhưng kể cả có làm vậy thì cũng không thể xóa đi sự giận dữ của các vong trong nghĩa địa. Và, tôi cũng muốn biết ai là thủ phạm giết Long. Chúng ta phải đòi lại công bằng cho cậu bé. Hi vọng với sự giúp đỡ của các cậu, chúng ta sẽ tìm ra sự thực.”

“Còn giấc mơ thì sao ạ? Theo cô, nó có ý nghĩa gì?” – Góc Nhìn hỏi thêm.

“Theo tôi, có lẽ có 4 người còn chưa xuất hiện trong câu chuyện này. Rất có thể tôi là một trong số 4 người đó.” – Bà Hậu cười.

“Cháu cũng nghĩ như vậy”. – Góc Nhìn xúc động vì có người cũng suy nghĩ như anh.

****************************************************

Quyết hỏi Góc Nhìn khi cả 2 bước ra khỏi nhà bà Hậu: “Phải làm gì tiếp theo hả anh?”

Góc Nhìn trả lời bằng một câu hỏi: “2 ngày trước khi Long chết, cậu bảo cậu về Nam Định phải không nhỉ?”

“Vâng!”

“Trước đó, những vết thâm tím đã có trên mặt Long chưa?”

“Không, không hề có . Trước đấy khá lâu, Long có bị bạn của Linh đánh và có vài vết thâm trên mặt. Nhưng cho đến trời gian trước khi chết, thì hoàn toàn không còn gì.”

“Người thường xuyên tiếp xúc với Long, ngoài cậu ra, còn có cô bé Phương nữa phải không?”

“Vâng, trưa nào Phương cũng đem thức ăn cho Long”

“Ồ, vậy thì tại sao ta không hỏi Phương xem sao nhỉ? Cậu có thể thu xếp cho tôi một cái hẹn với Phương vào tối mai được không?”

Quyết hơi lúng túng: “Vâng! Em sẽ cố thử xem sao”.

Biết Quyết cảm thấy khó xử, Góc Nhìn nói: “Cậu nói rõ là tôi muốn điều tra về cái chết của Long, và để cô ta không ngại, cậu hãy hẹn ngay ở quán cà phê N kia kìa” – Vừa nói, Góc Nhìn vừa chỉ về phía quán cà phê ngay gần quán trà đá ban nãy hai người ngồi.

****************************************************
VIII/

Góc Nhìn vừa nhâm nhi cốc cà phê vừa nghĩ đến khuôn mặt xinh như thiên thần của cô bé Linh mà anh đã từng được nhìn thấy cách đây vài ngày khi ngồi ở quán trà đá gần nghĩa địa Hoàng Hoa Thám. Anh lắc đầu lẩm bẩm: “Thật đáng tiếc!”. Đúng lúc này điện thoại reo vang, Góc Nhìn rút ra, trên màn hình là số của Linh. Anh vội nhìn ra phía cửa quán cà phê. Linh đang đứng ngay đấy, cô bé vừa áp điện thoại vào tai vừa đảo mắt nhìn khắp căn phòng. Góc Nhìn giơ tay và lên tiếng gọi. Linh tiến về phía anh.

Tại sao Góc Nhìn lại hẹn Linh ở nơi này? Câu chuyện xuất phát từ cuộc gặp của Góc Nhìn, Quyết và Phương vào 2 ngày trước. Chúng ta hãy dừng lại giây lát để nói về cuộc gặp gỡ hôm ấy.

Buổi tối cách nay 2 ngày, ngay tại quán cà phê gần nghĩa địa, theo đúng yêu cầu của Góc Nhìn, Quyết đã mời được Phương đến. Chúng ta hãy tạm bỏ qua những cảm xúc và ấn tượng của Góc Nhìn khi lần đầu tiên gặp Phương mà đi sâu vào chi tiết nội dung cuộc gặp gỡ.

Phương chưa biết gì về những chuyện rùng rợn Quyết gặp phải. Góc Nhìn đắn đo và cuối cùng anh quyết định không nói gì đến những chuyện ấy, tránh cho cô bé ngây thơ này nỗi ám ảnh không cần thiết. Anh hỏi Phương trong 2 ngày trước khi Long chết, tức là 2 ngày Quyết về Nam Định, trên mặt Long có dấu vết gì lạ không?

Đôi mắt Phương hơi cụp xuống, một nét buồn thoáng qua trên khuôn mặt, có lẽ cô bé cảm thấy không vui khi phải nhớ lại những ngày ấy, nhớ lại cậu bé Long đáng thương. Song em cũng trả lời: “Không anh ạ, lần cuối em gặp Long là buổi trưa trước khi nó chết. Em không hề thấy có dấu vết gì trên mặt nó cả. Sáng hôm sau em đi học nên cũng không được nhìn Long lần cuối. Vậy trên mặt Long có vết gì hay sao anh?” Nói đến đây, đôi mắt Phương đỏ hoe, em lúng túng cúi mặt xuống, có lẽ em không muốn ai nhìn thấy những cảm xúc yếu đuối của mình.

“Cô bé đáng yêu quá” – Góc Nhìn thầm nghĩ. Ai lại nỡ gây tổn thương cho một tâm hồn nhạy cảm và yếu đuối đến thế bao giờ. Anh cảm thấy thật khó khăn để tiếp tục câu chuyện. Anh ước giá như bây giờ anh có thể gạt bỏ những chuyện phiền toái xung quanh cậu bé Long để kể cho cô bé nghe một vài câu chuyện cười khiến em ngặt nghẽo thì hay biết mấy. Tuy nhiên, trong tình huống hiện giờ, và trước mặt Quyết, tất nhiên Góc Nhìn không thể làm như vậy. Anh nuốt nước bọt nghe cái “ực” thật to rồi nói tiếp: “Em đừng buồn nữa, em gái. Anh xin lỗi nếu những gì anh vừa hỏi làm em khó chịu. Anh chỉ xin hỏi em một câu nữa thôi, được không, em gái?”.

Phương ngẩng mặt lên, em trả lời: “Không sao đâu anh, anh cứ hỏi.”

Góc Nhìn hỏi thật từ tốn như thể anh mong đoạn sau của câu hỏi đến càng chậm càng tốt: “Thế này em nhé, anh xin lỗi trước nếu câu hỏi này làm em khó chịu. Thế này nhé, vậy trong khoảng thời gian sau khi Long chết, em có thấy Cường, anh trai em, có biểu hiện gì khác thường không?”

Phương mở to đôi mắt tròn xoe như mắt nai, hỏi với thái độ ngơ ngác: “Anh hỏi thế nghĩa là làm sao? Chẳng lẽ anh nghĩ rằng anh trai em đã đánh Long trước khi chết à? Anh trai em tuy hơi c