Truyện Kể Lại : Gặp Ma Ngay Giữa Sài Gòn
Tác giả: Đang cập nhật
Ngày cập nhật: 00:18 17/12/2015
Lượt xem: 1341359
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1359 lượt.
ân.
Khi hai bạn trẻ đến sát cửa hầm, họ bất chợt giật mình khi Quyết lại từ đâu lao vào. Đụng đầu hai bạn, nhưng Quyết không để ý, cậu ta vòng tránh và lao về phía bà Hậu đang nằm ở góc phòng. Nghĩ có lẽ Quyết muốn cứu bà Hậu, nên Góc Nhìn và Linh bỏ sự chú ý ra khỏi Quyết, họ đi lên bậc thang và chui vào đoạn đường hầm.
Khi đi hết đoạn đường hầm, hai bạn lại thấy cánh cửa gỗ vẽ hình rồng và nhiều chữ hán nôm. Linh với tay mở cửa. Cả hai có thể thấy bố Phương đang nằm sóng xoài gần đấy, ở những bậc thang cuối cùng của chiếc cầu thang dẫn lên mặt đất. Họ bước qua người ông ta và chui lên phía trên. Khi sự an toàn của bản thân còn chưa được chắn chắn, thì chưa thể nghĩ đến chuyện giúp đỡ kẻ thù được.
Lúc đấy, ở dưới hầm, Quyết cố sức vác bà Hậu lên vai. May là bà chỉ bị trói tay, nên cậu không vất vả lắm trong việc chọn thế để vác bà. Nhanh chóng ổn định tư thế, cậu lao về phía đường hầm. Khi Quyết đã chui vào được đường hầm, bất ngờ một bàn tay từ phía sau nắm lấy chân cậu.
“Xin hãy giúp em với, đừng bỏ rơi em, anh ơi!!!” – Đó là bàn tay Phương, và dĩ nhiên là giọng nói của Phương.
Thương tích đầy mình, chân gần như tê liệt, Phương có lẽ đã rất cố gắng mới có thể lết được đến đây. Cô bé nhìn Quyết trong ánh mắt khẩn cầu đến tột bực.
Dường như không còn là con người nữa, Quyết lạnh lùng co chân lại và phóng thẳng ra. Đế của chiếc giầy bằng cao su đạp vào mặt Phương một cú như trời giáng, cô bé bật hẳn lại phía sau.
Không bày tỏ cảm xúc trước sự việc vừa rồi, Quyết tiếp tục vác bà Hậu ra ngoài.
Ra được đến căn phòng trong dãy nhà hoang, Quyết đụng độ Góc Nhìn và Linh đang đứng ngay gần đấy. Đôi tay của Góc Nhìn cũng đã được tự do, có lẽ Linh đã giúp hắn gỡ nốt dây trói. Thấy Quyết cứu được bà Hậu ra, Góc Nhìn mừng rỡ, hắn nói: “May quá, em cứu được cô Hậu rồi hả.”
Nhưng Quyết không đếm xỉa đến lời nói của Góc Nhìn, hắn vẫn vác bà Hậu như vậy và đi về phía đường cái.
Lúc này Góc Nhìn mới để ý, rõ ràng là Quyết nãy giờ rất không bình thường. Hình như có một cái gì đang ở trong cậu và điều khiển cậu. Lúc đầu là thằng bé đánh giầy thì rõ rồi, nhưng khi Quyết quay lại với những pha biểu diễn võ thuật đẹp mắt, Góc Nhìn nghĩ rằng đấy hẳn là bản lãnh của một chàng trai đã được đào tạo trong quân ngũ. Tuy nhiên bây giờ, hắn mới biết hắn đã lầm.
Tạm thời thôi quan tâm đến Quyết, Góc Nhìn bảo Linh: “Thôi, ta cứ lôi ông kia lên đã, rồi mặc cho ổng nằm đây, dù gì cũng là người, không thể thấy chết không cứu được.”
Linh không nói gì nhưng em cũng tỏ vẻ đồng tình. Em đi theo Góc Nhìn.
Khi hai bạn trẻ chuẩn bị bước xuống cầu thang thì một tiếng thét kéo dài vang lên, và từ phía dưới, một “ngọn đuốc sống” lao lên điên loạn. Góc Nhìn dễ dàng nhận ra đấy là Phương, người cô bé cháy ngùn ngụt như một bó rơm. Chạy đến được cầu thang, cô bé vấp phải thân thể bố mình và ngã gục xuống. Vậy là như có đà, cả hai thân thể lăn vào đường hầm. Đúng lúc đấy, một tiếng nổ nhỏ vang lên, và ngọn lửa từ trong đường hầm bùng lên như ở một dàn khoan.
Linh không dám nhìn cảnh đấy, còn Góc Nhìn, hắn tựa hồ phát khóc khi nghĩ đến cô bé Phương của ngày nào. Đau lòng quá. Ước gì mọi chuyện chưa từng xảy ra, ước gì tất cả chỉ là một giấc mơ, ước gì cô bé Phương vẫn là một cô bé dễ thương tốt bụng, ước gì không có “những bóng ma trên đường Hoàng Hoa Thám”, ước gì câu chuyện này đừng bao giờ có đoạn kết, ước gì… Góc Nhìn thấy tiếc cho Phương, tiếc cho Cường, tiếc cho ba mẹ của họ. Lẽ ra họ đã có thể dễ dàng có được hạnh phúc nếu như họ chỉ sống đúng như những gì họ thể hiện ra bên ngoài. Góc Nhìn không thể hiểu, liệu họ tìm kiếm cái gì khi họ bước chân vào tội ác? Lẽ nào đối với họ, như thế là chưa đủ? Họ đã cùng nhau đi vào bóng tối, và giờ đây, họ cùng phải trả giá. Một cái kết quá đau lòng, đến nỗi mà dù có lúc đã rất căm ghét gia đình Phương, nhưng Góc Nhìn vẫn không kìm được nước mắt. Một cái kết không nên có trong một câu chuyện lẽ ra không nên kể.
Ánh lửa lập lòe phía sau, không rõ là lửa ma trơi hay là lửa phát ra từ căn phòng số 3 bí ẩn. Góc Nhìn cõng Linh trên lưng đi về phía con đường. Đằng sau họ, trên bức tường của nghĩa địa có vô số bóng đen đang đứng thẫn thờ, chúng cùng nhìn về hướng của khu điện thờ trong căn hầm bí mật. Bí mật về “cổng trời” đến đây là chấm dứt, sứ mệnh của khu điện thờ đến đây chấm dứt. Câu chuyện “Những bóng ma trên đường Hoàng Hoa Thám” kết thúc tại đây.
Tuy nhiên nếu bạn đọc đủ kiên nhẫn và chẳng may lỡ yêu thích câu chuyện này, thì có thể ngồi nán lại một chút nữa để tìm hiểu thêm về những gì xảy ra sau đó. Tất nhiên là không còn những bóng ma, không có người chết, không có bí ẩn cần khám phá… mà chỉ có những tình huống bình thường, không kịch tính. Ở đoạn sau này, bạn đọc sẽ được gặp lại Góc Nhìn, Linh, Quyết và nhất là Trang, cô bé dường như bị lãng quên trong cái kết nghẹt thở kể trên.
XXI/ Nắng lên rồi
Tại sân chùa H., trên núi H. ở tỉnh Nam Định, một tuần sau tất cả những sự kiện trên.