Tác giả: Đang cập nhật
Ngày cập nhật: 00:18 17/12/2015
Lượt xem: 1341367
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1367 lượt.
m vào đầu Linh, tưởng như mọi việc đã chấm dứt đối với Góc Nhìn và Linh thì Quyết từ đâu bất ngờ băng vào. Với sự nhanh nhẹn phi thường, Quyết lao vào Phương cùng một cú song phi dũng mãnh.
Cú đá trúng mạng sườn cô bé.
“Hự!” – Đẹp như một cascadeur(Diễn viên đóng thế), Phương “bay” vào tường và nằm luôn không nhúc nhích. Cú ra đòn của Quyết có lẽ thừa hơi nhiều uy lực.
Thật là một sự đối xử thô bạo với phụ nữ. Dù vui mừng vì có người giúp đỡ, Góc Nhìn cũng không thể không chạnh lòng khi thấy thân hình liễu yếu đào tơ của Phương bay vào tường như một khúc thịt vô tri.
Quay lại với khuôn mặt đang run rẩy của người mẹ Phương, Quyết cũng chẳng nói một lời. Cậu cong mình xuống sau đó bật lên, một chân giơ cao quá đầu, sau đó với tư thế ấy, cậu nện gót chân xuống giữa đỉnh đầu người đàn bà.
Tất nhiên là mẹ Phương không chịu nổi đòn như trong phim chưởng ấy, bà gục xuống. Quả là một cách đối xử dã man với phái đẹp, dù rằng mẹ Phương không được đẹp cho lắm.
Đúng lúc này, ngọn lửa từ chiếc điện thờ bùng lên dữ dội. Sức nóng phả vào mặt Linh cũng như Góc Nhìn. Linh đang ôm bụng đau đớn nhưng lúc này em chỉ nghĩ đến Góc Nhìn. Cần phải cởi trói, chí ít là trói chân cho hắn trước khi ngọn lửa lan ra. Em lao đến bên hắn, cố sức mở những nút thắt.
Quả thực là chặt. Bởi người trói Góc Nhìn không phải là Cường nên không có sự nhân nhượng nào cho những nút thắt này. Linh loay hoay mãi nhưng em chưa tìm được cách nào để cởi trói cho Góc Nhìn. Em ngước mắt lên nhìn Quyết cầu cứu.
Thật ngạc nhiên là Quyết không hề nhìn hai bạn trẻ, cậu vẫn đứng thằng, hai mắt nhìn vào chiếc điện thờ đang bị ngọn lửa nuốt dần. Từ đôi mắt ấy, hai hàng nước mắt chảy ra, lăn dài xuống gò má. Chi tiết ấy lẽ ra là đáng ngạc nhiên, nhưng lúc này cả Góc Nhìn lẫn Linh chỉ quan tâm đến việc cởi dây trói.
“Anh ơi, giúp em với, khó cởi quá…” – Linh cầu khẩn Quyết, em cũng chẳng thèm để ý đến chiếc áo mình đã tả tơi và bộ ngực vẫn phơi bày ra từ lúc đến giờ.
Quyết hình như không nghe thấy, thậm chí là không nhìn thấy hai bạn. Cậu chạy ra phía cửa hầm, nhảy lên bậc thang rồi mất hút trong đó.
Không còn thời gian để thể hiện sự ngỡ ngàng, Linh trở lại với sợi dây trói. Em dùng mọi cách để nới lỏng những nút thắt ra nhưng mọi cố gắng có vẻ đều vô ích. Những chiếc móng tay của em gẫy nát, nhiều đầu ngón tay rớm máu nhưng sợi dây không suy chuyển chút nào. Linh cuống lên.
Ngọn lửa đã đến gần. Sức nóng của nó hầm hập bên má mà những nút thắt thì vẫn y nguyên. Góc Nhìn cảm thấy tuyệt vọng. “Thôi thì đằng nào cũng chết, có giữ Linh ở đây, thì chỉ thêm một cái chết nữa thôi chứ ích gì” – Góc Nhìn nghĩ, và hắn hét lên với Linh: “Em ra ngoài đi, mau lên!!!”.
“Không, không, anh ơi… hức!!!” – Linh vừa nói vừa khóc nấc lên. Em cũng dần cảm thấy tuyệt vọng.
“Nào, ra ngoài đi. Cả hai cùng chết thì được ích gì. Nghe lời anh đi.” – Góc Nhìn lại hét lên một lần nữa.
Linh vẫn khóc và không nói gì. Em bất chợt ôm lấy hắn, ghé đôi môi mình vào sát môi hắn.
Không kiềm chế nổi trước tình cảm của cô thiếu nữ, Góc Nhìn mở miệng ra, lập tức cái lưỡi của Linh ùa vào. Hai cái miệng gắn chặt vào nhau, hai cái lưỡi quấn lấy nhau.
Khi nụ hôn trở nên quá nóng do ngọn lửa đã đến rất gần, Góc Nhìn bất chợt dứt ra, hắn nói rất to: “Còn lưỡi lê của anh, chắc bọn nó để trong căn phòng kia, em vào xem thử xem.”
Một tia hi vọng lóe lên, Linh lao ngay vào căn phòng còn lại trong khu hầm.
Căn phòng quá tối, có lẽ lúc nãy khi ra ngoài, người nhà Phương đã tắt nguồn sáng trong này. Linh quay trở ra lấy chiếc đèn sạc điện để ở góc phòng ngoài và quay lại. Em mở to mắt quan sát căn phòng.
Một căn phòng cực kỳ rộng, dễ phải đến 100 mét vuông chứ chẳng chơi. Bên bốn góc tường là những chiếc tủ gỗ với vô số hộc tủ, trông như ở cửa hàng thuốc bắc. Ở giữa phòng có rất nhiều ngôi mộ cổ được trang trí rất đẹp và trang trọng. Liệu lưỡi lê có thể nằm ở đâu bây giờ? Vừa cuống, vừa lạ lẫm trước khung cảnh, Linh chưa biết phải hành động thế nào.
Bất chợt nhận thấy trong góc phòng có một chiếc bàn tròn nho nhỏ, trên đấy có một số vật dụng linh tinh và…
… cả lưỡi lê của Góc Nhìn cũng đang nằm trên đó.
Linh gần như hét lên vui sướng, em lao đến như một mũi tên, vồ lấy lưỡi lê rồi lập tức ra ngoài.
Lửa lan rất nhanh. Sàn và trần nhà cũng như tường bốn bên đều được ốp gỗ nên ngọn lửa chẳng phải vất vả gì để tìm vật tiếp dẫn. Vị trí của Góc Nhìn ngồi lúc nãy đã bén lửa, hắn cố gắng uốn éo thân mình và lết ra được đến giữa căn phòng.
Linh lao đến hắn, em lập tức dùng lưỡi lê cố sức cắt đứt đoạn dây trói dưới chân Góc Nhìn. Không thật dễ dàng như em vẫn nghĩ bởi lưỡi lê khá cùn, nhưng cuối cùng em cũng thành công.
Cả hai thở phào nhẹ nhõm. Việc còn lại của họ bây giờ là phải thoát ra ngoài. Lửa còn cách cửa hầm một đoạn nên việc này có lẽ không nguy hiểm lắm. Tay Góc Nhìn vẫn bị trói, nhưng có lẽ hắn vẫn có thể thoát ra được chỉ với đôi ch