Tác giả: Đang cập nhật
Ngày cập nhật: 00:18 17/12/2015
Lượt xem: 1341364
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1364 lượt.
và nói thành tiếng: “Có mỗi thế là sạch mà lâu nay mình không chịu làm, công nhận mình lười thật.” Rồi anh với tay lấy chiếc điện thoại, chọn một số trên danh bạ rồi bấm phím “call”. Bên kia là giọng một chàng thanh niên: “A lô, anh Góc Nhìn phải không ạ?”
“Đúng rồi, chào bạn, như đã hứa, hôm nay mình gọi lại cho bạn đây. Thế nào, bạn có thể thu xếp để chiều nay chúng ta gặp nhau được không nhỉ?”
“Vâng, vậy thì hẹn anh ở quán cà phê nào gần Cầu Giấy cho tiện ạ”
“Bạn không cần phải cả nể thế đâu. Mình đang rất muốn đến quan sát xem khu nghĩa địa ấy thế nào, và cũng không cần phải cà phê đâu. Nếu gần đấy có quán trà đá nào, thì chúng ta gặp nhau ở đấy cho dễ nói chuyện nhé.”
“Vâng, vậy hẹn anh 3 giờ chiều nay được không ạ?”
****************************************************
Hai giờ rưỡi chiều, Góc Nhìn đã có mặt tại khu nghĩa địa Hoàng Hoa Thám. Anh đi một vòng xung quanh quan sát mọi thứ. Khu nghĩa địa này không bé như anh tưởng. Trái lại, nó khá rộng lớn. Tuy nhiên, cách tổ chức, sắp xếp thì không được ngăn nắp và không đồng nhất khiến người ta có cảm giác nó bé hơn thực tế. Các ngôi mộ nằm rải rác lộn xộn, có cả ngôi nằm ngay sát bên đường và có những ngôi nằm rất cao trong khi nhiều ngôi khác ở rất thấp. Dãy nhà hoang nằm ngay sát bên phải nghĩa địa. Nói là nằm sát, nhưng thực ra nó được ngăn cách với nghĩa địa bởi những lùm cây rậm rạp. Thật khó nếu muốn đi thẳng từ nghĩa địa sang dãy nhà hoang.
Sau khi quan sát một lượt, Góc Nhìn chọn một quán trà đá gần nghĩa địa rồi gọi một cốc nước và ngồi xuống đợi chàng thanh niên. Đến gần 3 giờ, anh gọi điện cho cậu ta thông báo vị trí của mình và bảo cậu ta khi nào ra thì đến đó. Chỉ 5 phút sau, một chàng thanh niên cao, gầy với khuôn mặt tiều tụy, mệt mỏi bước ra từ con ngõ nhỏ bên phải khu nhà hoang. Anh ta nhìn Góc Nhìn nhưng vẫn rút điện thoại bấm số. Chuông điện thoại của Góc Nhìn reo vang. Anh giơ tay với chàng thanh niên nọ. Cậu ta cười và tiến lại phía anh.
“Anh Góc Nhìn phải không ạ? Rất hân hạnh được gặp anh.”
Sau đó hai người nói chuyện xã giao và làm quen với nhau. Quyết là một người khá thân thiện cởi mở, tuy nhiên, cách dùng từ ngữ của anh ta có vẻ hơi cũ và cách xử lý tình huống khá chậm chạp.Theo nhận xét của Góc Nhìn, thì anh ta già hơn so với cái tuổi 24 của mình.
“Như trước đây em đã nói đại khái với anh trong điện thoại, em mời anh đến đây hi vọng anh giúp em giải quyết những chuyện rùng rợn mà em gặp phải trong thời gian gần đây.” – Quyết mở đầu bằng lý do cuộc gặp gỡ.
“Khoan đã, tại sao cậu lại quyết định chọn mình nhỉ? Mình nghĩ khi gặp những chuyện như thế, người ta thường nghĩ đến một ông thầy cúng trước tiên chứ?”
“Vâng, anh nói đúng. Em và gia đình em chưa tin vào ma quỷ bao giờ. Tuy nhiên, em cũng đi xem bói một lần rồi, tại nhà một bà thầy rất nổi tiếng ở Nam Định. Thú thực với anh, là cái không khí trong căn nhà của bà ta khiến em sợ. Từ đó đến giờ, em không bao giờ có ý nghĩ quay lại những chỗ như vậy một lần nữa.
Hôm trước em có vào 9Xinh.com và tình cờ đọc được tác phẩm “Oan hồn trong xóm trọ” của anh, lúc đó mới post được 3 phần. Em có cảm giác anh là người em có thể nhờ cậy được.
Không ai tin vào những gì em kể cả, nhưng em nghĩ anh sẽ khác. Khi đọc hết phần 4, những giải thích trong phần đấy về hồn ma khiến em không thể không tin. Em nghĩ rằng, thật khó có cách giải thích nào hợp lý hơn. Đến lúc này, em có thể khẳng định anh đúng là người em cần tìm.”
“Chà, cảm ơn cậu đã tin tưởng. Thực sự cậu làm tôi thấy ngượng đấy. Nhưng thôi, để không phụ lòng tin tưởng của cậu, chúng ta sẽ bắt đầu vào câu chuyện nhé, đồng ý không? Trước tiên, tôi muốn cậu kể lại một cách chi tiết toàn bộ câu chuyện của cậu. Hôm trước, nghe cậu nói qua loa qua điện thoại, tôi vẫn chưa hiểu hết vấn đề”.
Quyết kể lại toàn bộ câu chuyện của mình. Đến đây, hẳn bạn đọc đã có thể đoán ra Quyết chính là anh chàng đóng vai chính trong phần một câu chuyện này. Quyết chậm rãi kể cho Góc Nhìn nghe mọi chuyện từ lúc cậu bắt đầu quen Long cho đến cái đêm cậu nghe thấy tiếng Long gọi mình và kêu chết oan ức.
“…Rất nhiều đêm sau đó, thỉnh thoảng em lại nghe thấy tiếng Long gọi mình, rồi những tiếng ai oán kêu oan khiến em phát điên. Em nghĩ nếu chuyển đi nơi khác có thể sẽ không nghe tiếng Long nữa. Vậy là em sang nhà bạn ngủ, rồi về quê hẳn 1 tuần. Nhưng vô ích, dù em ở đâu, vẫn nghe thấy tiếng Long kêu oan như thường.”
Quyết hướng đôi mắt thâm quầng mệt mỏi nhìn về phía nghĩa địa. Cậu đang cố nhớ lại quãng thời gian vừa qua.
“Em đã suy nghĩ rất nhiều. Muốn không suy nghĩ cũng không được anh ạ. Tiếng gọi của Long lúc nào cũng ám ảnh em làm cho em không lúc nào được yên. Em nghĩ đi nghĩ lại. Theo em thấy, thì Long chết, dấu hiệu đúng là do cảm lạnh. Mọi người ai cũng nói thế. Đến khi công an đến khám nghiệm tử thi, họ cũng nói thế. Sau khi bắt đầu nghe tiếng Long kêu oan trong đêm tối, em đã tìm cách liên hệ lại với bên công an, hỏi kỹ. Họ khẳng định chắc chắn