Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341756
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1756 lượt.
i họ, chẳng qua là vì có cùng một người bố, giữ lịch sự với nhau thôi. Họ không đến làm phiền cô, cô mong còn chẳng được. Thực tế, cô oán trách bố còn nhiều hơn ba mẹ con họ. Cô và họ vốn là người ngoài. Nhưng sự thờ ơ của bố đối với cuộc sống của cô khiến cô vĩnh viễn không thể nào quên.
Chú thích:
(*) Raúl González Blanco (1977) là một cầu thủ bóng đá người Tây Ban Nha chơi ở vị trí tiền đạo. Raúl có một kiểu ăn mừng bàn thắng riêng biệt. Sau mỗi bàn thắng anh đều hôn lên chiếc nhẫn cưới, với ý dành tặng bàn thắng cho vợ anh, Mamen Sanz.
Mổ xẻ nôi tâm
Đến thứ sáu, giám đốc nhân sự Vincent lại gọi điện thoại, hỏi cô suy nghĩ thế nào. Thuần Khiết từ chối rất dứt khoát. Dường như điều này nằm ngoài dự đoán của anh ta. Anh ta im lặng một lúc rồi mới hỏi nguyên nhân.
Thuần Khiết bình thản nói: “Thời tiết quá nóng bức, tôi muốn nghỉ ngơi một thời gian”.
Đây cũng có thể trở thành lí do? Vincent lập tức cảm thấy phản cảm với cô, nghĩ rằng cô đang ra vẻ ta đây. Nhưng theo phép lịch sự, vẫn tỏ ra có chút nuối tiếc. Thuần Khiết kiên nhẫn nghe anh ta nói xong, sau đó nói không. Tính cô là vậy, vừa thiếu cảm giác an toàn lại tự bảo vệ bản thân quá mức, rất khó mở lòng mình với người khác, cũng không tin những chuyện quá tốthực tế, mấy ngày gần đây cô có chút tâm trạng, mơ hồ cảm thấy buồn phiền chán ngán, trong lòng có nhiều xáo trộn, không hề liên quan đến thời tiết, chỉ là không thể tĩnh tâm được.
Trên ti vi, mục tin tức trên kênh truyền hình số đang phát lại tin tức giải trí. Tiêu Ức Sơn xuất hiện trên màn hình. Người dẫn chương trình nói, có phóng viên chụp được ảnh anh đi uống rượu ở hộp đêm, đến tận hơn bốn giờ sáng mới về. Đây là lần đầu tiên anh uống say trong vòng mấy tháng tái xuất. Người dẫn chương trình thật sự lo lắng tật cũ của anh lại tái phát.
“Mùa hè ấy, có ai viết thư cho chị không?”.
“Chuyện này thì em không nhớ lắm”. Giọng nói của Dực Phi nghe có vẻ rất áy náy: “Nếu có người gửi thư đến nhà thì chắc chắn là Văn Tây nhận. Chị ấy sợ thư tình của các bạn nam bị bố mẹ đọc được..
“Vậy thì đợi Văn Tây về, em hỏi giúp chị nhé”.
“Quan trọng lắm ạ?”.
Thuần Khiết không biết nên trả lời như thế nào. Vì một lời nói đùa của Tiêu Ức Sơn mà cô tìm kiếm chuyện từ vài năm trước để chứng thực, cũng thật là nhạy cảm. Nhưng trí tò mò không thể khống chế được.
Dực Phi thấy cô không trả lời, liền nói: “Nếu như rất quan trọng thì bây giờ em sang phòng chị ấy tìm giúp chị. Em biết chị ấy cất thư trong hộp đựng guitar..
Thuần Khiết vội nói: “Không cần đâu! Không phải là thứ quan trọng lắm, đợi nó về rồi tính, không lo”. Cô không muốn vì phút bốc đồng của mình mà làm chia rẽ gia đình họ. Văn Tây là người rất chú trọng quyền riêng tư, tùy tiện sờ vào đồ của nó là nó nhất định sẽ nổi nóng. Nếu lật tung đống thư của nó thì chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra? !
Dực Phi đồng ý, hai người lại nói thêm vài câu về chuyện gia đình, sau đó Thuần Khiết tìm cơ hội kết thúc.
Sáng hôm sau cô đến gặp Phong Bính Thần. Anh đang ở bể bơi, cơ thể khỏe đẹp không chê vào đâu được, chiếc quần bơi trên người từ màu sắc đến hình thù đều giống như quốc tịch của một nước nào đó. Cô tưởng mình nhìn nhầm nên chăm chú nhìn một lúc, không đề phòng bồng nhiên anh ngoi lên khỏi mặt nước, lau mặt rồi tươi cười hỏi: “Hài lòng với những gì em nhìn thấy không?”.
Câu nói này khiến Thuần Khiết “choáng” tới mức đứng im không nhúc nhích.
Anh lại nói: “Hôm nay anh đặc biệt chọn bộ này, em thấy thế nào?”.
Thuần Khiết vừa tức vừa buồn cười: “Anh có thù oán gì với quốc gia này sao? Lấy quốc kì của người ta làm quần bơi”.
“Ngược lại thì có, anh yêu quốc gia này, vì thế mới mặc quốc kì trong ngày quốc khánh của họ”.
Thuần Khiết không còn gì để nói.
“Em tỏ thái độ gì vậy?”.
“Anh bơi tiếp đi...”.
“Cùng bơi chứ?”.
“Em không biết bơi”.
“Anh dạy em”.
“Xin lỗi, em không muốn bơi”. Cô nhấn mạnh.
“Thôi được”.
Anh bị từ chối, lộn người bơi hai vòng rồi lên bờ. Mái tóc xoăn ướt đẫm, khuôn mặt anh tuấn đẹp như bông hoa sen trong sương sớm tinh mơ.
không kìm được trêu chọc anh: “Một đóa phù dung thật đẹp!”.
Anh nghe vậy bật cười và nói: “Chờ anh thêm hai phút nữa”.
Nói rồi anh quay người đi vào phòng thay quần áo.
Thuần Khiết im lặng một lúc, thấy anh bước ra từ phòng thay đồ với một “cây” trắng, mũi cao mắt sâu, dáng người cân đối, áo dài tay, cổ chữ V khoét sâu, thu hút ánh mắt của cô khám phá sâu hơn nữa.
Phong Bính Thần nhếch mép cười: “Đi thôi, đi ăn sáng”.
Hai người quay về tầng thượng. Quản gia đã chuẩn bị xong bữa sáng. Có một nồi cháo nhỏ, bốn đĩa thức ăn ăn kèm, mấy chiếc bánh bao. Mồi bên bàn bày một bộ đồ ăn. Thông thường buổi sáng sau khi thức dậy, Thuần Khiết không muốn ăn sáng, phải đến mười giờ mới có cảm giác đói. Nhưng nồi cháo kia thơm ngon hấp dẫn, quả thực khiến người ta chảy nước miếng.
Phong Bính Thần múc một bát cháo rồi đưa cho cô: “Bí kíp độc môn của bếp trưởng, ngay cả anh cũng