Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341610
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1610 lượt.
hoang dại, thích hư danh nhưng có lí lẽ. Anh thích em cay nghiệt và nghiêm khắc với bản thân. Anh cũng thích nhìn lúc em giằng xé, nó bộc lộ...”. Anh ngừng lại, lấy tay xoa cằm, hình như đang cân nhắc câu chữ: “ừm, nỗi đau đớn quằn quại. Ồ, còn cả cái vẻ trợn mắt há mồm của em lúc này nữa, rất hiếm gặp”.
Thuần Khiết nhìn anh chằm chằm, đôi lông mày cau lại, không biết trong lòng đang nghĩ gì.
Phong Bính Thần quan sát sắc mặt của cô rồi hỏi: “Có phải em cảm thấy bị mạo phạm?”.
Thuần Khiết không biết nói gì. Rốt cuộc là nên tức giận phản kích lại hay nên tỏ ra rộng lượng, mỉm cười cho qua để chứng tỏ rằng mình hoàn toàn không bận tâm tới những lời nói đó. Cô vẫn chưa quyết định được, về bản năng, cô nghiêng về phản kích. Nhưng trong một thời gian ngắn lại không nghĩ ra câu nào cay nghiệt để đáp trả.
Phong Bính Thần chờ mà không thấy câu tó lời, liền tỏ vẻ xin lỗi, giọng nói như có chút nũng nịu: “Thôi mà, em bảo anh nói thật mà, không phải là em thẹn quá hóa giận đấy chứ?”. Sau đó anh lại vờ làm ra vẻ ảo não: “Ôi, anh thật đáng chết. Anh không nên tin lời phụ nữ. Anh..
“Em muốn nghe lời nói dối”. Cuối cùng Thuần Khiết ngắt lời anh. Giọng nói khàn khàn như đang cố kiềm chế.
“Nói dối?”. Phong Bính Thần sững người, sau đó tươi cười nói: “Xin lỗi, anh không bao giờ nói dối”.
“Anh không bao giờ nói dối?”.
“Đúng vậy, anh lừa bịp cũng không nói dối”.
“Nếu lúc nãy em chọn nghe lời nói dối thì sao?”.
“Không đâu, thông thường em đều chọn nói thật. Bởi vì em nghĩ rằng nội tâm của mình lớn mạnh, đủ sức chịu đựng”.
Thuần Khiết không còn gì để nói. Im lặng một lúc, bỗng nhiên cô cười nhưng không nói gì. Phong Bính Thần hỏi: “Em không sao chứ?”.
Thuần Khiết mỉm cười và nói: “Anh hiểu em như vậy, hà tất phải hỏi câu đó”.
Phong Bính Thần nghe giọng điệu đó của cô là biết cô đang giận. Nào ngờ cô lại mỉm cười nói thêm: “Yên tâm đi, em không giận. Anh biết đấy, trên đời này người mà em tuyệt đối không thể giận, đó chính là sếp của em”.
Phong Bính Thần thầm nghĩ: “Xem ra rất nghiêm trọng”.
Cô chuyển chủ đề: “Vậy thì buổi chiều còn có kế hoạch gì không?”.
“Hai giờ phải họp”.
“Cần em làm gì không?”.
“Ở bên cạnh anh”.
Thuần Khiết thầm nghiến răng nhưng ngoài mặt vẫn tươi cười rạng rỡ.
Cô không hề nhận ra rằng rõ ràng lúc này mình đang vô cùng tức giận nhưng lại tìm mọi cách kìm nén, cố gắng tỏ ra rộng lượng và không bận tâm, đúng như “nỗi đau quằn quại” mà Phong Bính Thần đã nói. Dường như anh đoán được từng phản ứng của cô, đồng thời chặn họng cô khiến cô không nói gì được.
Phong Bính Thần cũng cảm thấy có chút bất an. Mặc dù lí trí nói với anh bây giờ vẫn chưa phải là lúc nói ra những lời đó. Nhưng những lời đó không chịu sự khống chế của anh. Dường như bản thân chúng nóng lòng muốn chạy ra, giống như chú ngựa đứt dây cương lao ra khỏi miệng anh, không thể ngăn được. Anh cảm thấy mình đã đắc tội với cô, đồng thời cũng đang mang trong mình một niềm mong đợi thầm kín. Nhưng mong đợi điều gì chính bản thân anh cũng không biết rõ.
Thuần Khiết không nói gì. Từng câu nói của anh đều đánh trúng điểm yếu của cô. Cô chưa bao giờ bị một người nào nhìn thấu đáo như vậy. Với người khác, có lẽ điều này không là gì cả. Nhưng với một người đã quen giấu mình, quen đeo mặt nạ như cô thì tuyệt đối không phải là một chuyện vui vẻ.
Điều này khiến cô có cảm giác trần trụi.
Bồng nhiên cô cảm thấy sợ anh, sợ đôi mắt ấy. Đôi mắt nhìn thì có vẻ thản nhiên nhưng lại có đôi lông mi vén màn sương mù và con ngươi xuyên thấu tâm can. Trước mặt anh cô trở nên trong suốt, không chút che đậy. Sự ngụy trang của cô không có tác dụng gì với anh. Lúc này cô đang nhìn anh nhưng không biết phải đối diện với anh thế nào.
Phong Bính Thần đưa tay cầm lấy bàn tay đang đặt trên bàn rồi nói: “Em biết không, thích là một thứ tình cảm đáng sợ. Nó thôi thúc em quan tâm tới người em thích, từng lời nói, từng hành động, từng niềm vui, nỗi buồn của người ấy. Người ấy mặc quần áo theo phong cách nào, thích ăn những món ăn nào, kết những người bạn như thế nào... Em sẽ khao khát tìm hiểu tất cả mọi thứ về người ấy. Ví dụ khi ở nơi công cộng, ánh mắt của em giống như một tấm lưới lọc, tự động lọc bỏ tất cả những người không liên quan, từ đầu tới cuối chỉ dõi theo người ấy. Người ấy thật sự cuốn hút em”. Anh dừng lại, nhìn thẳng vào mắt cô và nói: “Đây chính là lí do vì sao anh hiểu em”.
Thuần Khiết không biết nói gì.
Cô không thể không thừa nhận đây là một màn tỏ tình xúc động. Nhưng cô không biết nên phản ứng thế nào.
Người đàn ông này vừa mới xâm nhập vào nội tâm của cô một cách đơn giản, thô bạo để khám phá nó, sau đó lại tặng cô một màn tỏ tình chân tình, dịu dàng. Như thế là có ý gì? Trong cuộc đời hữu hạn của mình cô chưa từng gặp người đàn ông như thế này nên không khỏi cảm thấy có chút bối rối, mơ hồ.
Cô im lặng một lúc rất lâu rồi mới nói: “Em rất vinh hạnh. Nhưng em không hiểu vì sao..
Phong Bính Thần vừa tức vừa buồn cười, thở dài rồi mỉm cười: “Nếu chuyện gì trên thế giới này cũng p