Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341604
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1604 lượt.
không biết cách nấu”.
Thuần Khiết đỡ lấy. Bát cháo trắng tinh và rất mịn, bên trên có vài cánh hoa màu hồng và xanh, màu sắc rất đẹp.
“Màu xanh kia là hoa gì?”.
Phong Bính Thần mỉm cười và nói: “Tuyết liên hoa (*), chỉ sống trên những vách núi cao, rất hiếm”.
Thuần Khiết ngạc nhiên nói: “Thật sao?”.
Phong Bính Thần cười: “Nếm thử xem”.
Thuần Khiết lấy thìa hớt một chút ngửi trước, hương vị ngọt mát xuyên vào tận tâm can, ăn vừa thom vừa mềm, ngọt mà không ngấy, tươi mát lạ thường, quả nhiên là rất ngon. Bốn món ăn kèm kia cũng rất vừa miệng, mỗi món một vị ngon lạ.
Phong Bính Thần nhìn nét mặt của cô, mỉm cười rồi cúi đầu ăn.
Ăn được một lúc, bồng nhiên Thuần Khiết ngẩng đầu hỏi anh: “Đây là tuyết liên hoa thật sao?”.
“Sao vậy?”. Phong Bính Thần dừng lại nhìn cô.
“Mùi vị này... hình như có chút quen quen”. Cô chau mày, nhìn anh với ánh mắt nghi ngờ. Cuối cùng Phong Bính Thần bật cười một tiếng rồi nói: “Là lá sen. Món cháo này cũng được nấu bằng nước lá sen
Thuần Khiết gặm thìa, gườm gườm nhìn anh: “Thế mà nói là tuyết liên hoa, suýt chút nữa thì bị anh lừa”.
Phong Bính Thần chỉ cười, không nói gì.
“Có điều, để có được mùi vị này quả thực rất hiếm thấy”.
“ừm, nếm thử bánh bao nào”.
“Được...”.
Thuần Khiết nhón một chiếc bánh bao rồi đưa cả cái vào miệng, vừa ăn vừa gật đầu với anh, tỏ ý mùi vị rất ngon. Phong Bính Thần nhìn mà bật cười.
Ăn sáng xong, Phong Bính Thần nói có một cuộc họp qua điện thoại, để Thuần Khiết tự do “hoạt động”.
Phòng khách rộng thênh thang chỉ có một mình cô, không biết quản gia đi đâu, bà ta giống như thần long thấy đầu không thấy đuôi, lúc không nên xuất hiện thì không bao giờ xuất hiện. Thuần Khiết không muốn đọc sách, cũng không muốn xem đĩa, đến trước bồn tắm ngắm nghía một lúc rồi vào phòng giải trí chơi bi-a.
Chơi một mình cũng chán. Cô quyết định nằm xuống chiếc ghế sofa mềm mại ngủ bù. Cũng không biết ngủ bao lâu, trong lúc mơ màng nghe thấy có người nói chuyện điện thoại. Đầu tiên là tiếng Anh, một lúc sau lại nói một thứ tiếng khác mà cô không biết. Cô muốn chăm chú nghe thật kĩ, bỗng chốc bừng tỉnh. Nghe thêm vài câu, hình như là tiếng Pháp.
Thì ra anh biết nhiều thứ tiếng như vậy, không hổ là con nhà giàu. Cơ sở kinh tế quyết định kiến trúc thượng tầng. Không biết anh còn biết gì nữa. Cô dụi mắt, ngóc đầu dậy nhìn về phía phát ra âm thanh. Chỉ thấy Phong Bính Thần ngồi trước chiếc bàn gần cửa sổ, trước mặt là một chiếc laptop. Một tay anh cầm điện thoại, một tay xoa cằm. Khuôn mặt khi nhìn nghiêng đẹp như một bức tượng bằng băng.
Thuần Khiết nhìn mà đắm say, không kìm được lại nằm xuống, nhắm mắt hồi tưởng.
Người đàn ông hoàn mĩ như thế này mà làm hoàng tử chốn nhân gian thì quá thiệt thòi. Anh phải là hoàng tử của thiên thần, nhận được hết thảy mọi yêu thương. Cuối cùng cô đã hiểu vì sao trong lịch sử lại có nhiều đế vương mê đắm nữ sắc như vậy. Quả thực là nhan sắc trên nhân gian quá lợi hại, quá lợi hại...
Cô nhắm mắt, chống tay nằm trên sofa, khẽ lắc đầu. Bồng nhiên nghe thấy một giọng nói trầm bổng gợi cảm: “Cái gì lợi hại thế? Nếem tỉnh rồi thì mau dậy đi!”.
Cô ngước mắt nhìn, Phong Bính Thần đã đứng trước mặt cô.
Anh mỉm cười nói: “Không phải em đang mơ đấy chứ?”.
Thuần Khiết mỉm cười ngượng ngùng rồi ngồi dậy, tiện tay vuốt lại tóc rồi nói: “Em ngủ lúc nào mà không biết. Anh họp xong chưa?”.
“Anh đã ăn bữa trưa rồi”.
“Không phải chứ?”.
Thuần Khiết ngạc nhiên, vội vàng cầm điện thoại lên xem, mười hai rưỡi. Cô thở phào. Phong Bính Thần nhìn cô mà lắc đầu ngao ngán, than thở rằng: “Em thích ngủ như vậy, lại lười nhác, không có chí tiến thủ. Xem ra chỉ có một con đường là lấy chồng giàu thôi. Nếu không rất khó nuôi sống bản thân..
Thuần Khiết cười nói: “Yên tâm đi, em có thẻ tín dụng”.
Phong Bính Thần cố tình than thở, buồn rầu nói: “Thế là anh đã tự trói mình sao?”.
Thuần Khiết nói: “Quà đã tặng không được đòi lại”.
Phong Bính Thần lườm cô: “Thế mà em cũng nghĩ ra được? Như thế là sỉ nhục người khác, anh không bao giờ làm chuyện đó. Thôi được rồi, bữa trưa muốn ăn gì?”.
Thuần Khiết vừa ngủ dậy, chỉ thấy khát nước, không đặc biệt thích ăn món gì, liền tỏ ý tùy anh quyết định.
Phong Bính Thần nhấc điện thoại, gọi hai suất mì Ý.
Lần nào anh ở khách sạn Thời Quang, việc ăn uống cũng đều do bếp trưởng của khách sạn đích thân phụ trách. Các bếp trưởng đều đến từ những nhà hàng danh tiếng được Michelin (**) đánh giá cao nhất, tay nghề tuyệt đỉnh, siêu phàm thoát tục.
Một lúc sau, nhà hàng mang mì tới. Thuần Khiết ăn xong, hài lòng nói: “Em cũng không biết là phúc phận tu được từ kiếp nào. Nếu cứ thế này, em chỉ sợ không thể rời xa anh được”.
Phong Bính Thần thản nhiên như không, mỉm cười nói: “Thế thì quá tốt, đúng với ý anh”.
Thuần Khiết đặt li rượu xuống, nhìn anh rồi nghiêm túc hỏi: “Anh thích em ở điểm gì?”.
Phong Bính Thần cũng đặt li rượu xuống, nhìn cô và nói: “Em muốn nghe anh nói thật hay nói dối?”.
“Nói thật”.
“Em bề ngoài bảo thủ, nội tâm