Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341609
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1609 lượt.
hải hỏi vì sao thì thật mệt mỏi. Lúc nào nên có tình cảm thì có tình cảm, nên tốn sức thì tốn sức”.
“Lẽ nào muốn em trở thành kẻ thù với nửa thế giới sao?”.
“Em không tin anh”.
“Anh gần như là mơ ước của tất cả phụ nữ”.
“Nhưng không có em, đúng không?”.
Thuần Khiết mỉm cười chế nhạo: “Dĩ nhiên là có em. Mơ ước của em không hề khác so với mơ ước của phần lớn phụ nữ trên thế giới. Em và họ cũng không có sự khác biệt về bản chất, một số chồ thậm chí còn không xuất sắc bằng họ...”.
Nói đến đây, cô không dám ngẩng đầu nhìn anh. Mỗi khi nhìn anh, tâm hồn cô lại trở nên yếu đuối. Cô sợ mình sẽ chìm đắm. Cô khẽ cúi xuống, đôi lông mi dày và dài cụp xuống, giống như che phủ cả nhân gian. Khuôn mặt toát lên vẻ đẹp u buồn không tương xứng với tuổi tác. Một lúc sau, cô mới khẽ nói: “Bính Thần, có thể anh là quãng thời gian hoàn mĩ nhất trong cuộc đời em. Em không thể để cuộc sống hủy hoại nó, anh hiểu chứ?”.
Phong Bính Thần nghe vậy, trong lòng vừa vui vừa xúc động, lại có chút không biết làm thế nào với cô. Anh gật đầu rồi nói: “Anh hiểu. Nhưng thực sự rất xin lỗi, chuyện hủy hoại dung nhan vì em, tạm thời không làm được”.
Nghe thấy câu này, cuối cùng Thuần Khiết không kìm được bật cười.
“Nếu anh hủy hoại dung nhan, em sẽ không thích anh nữa”.
“Thế thì thật giày vò người khác”.
“Anh thích em thì phải chịu sự giày vò..
“Đây là lí lẽ gì vậy?”.
“Sự thật là như vậy. Anh thích cái gì thì phải chịu khổ vì cái đó. Thích tiền thì phải chăm chỉ làm việc, tích cực luồn cúi. Thích chơi nhạc cụ thì phải nhẫn nhịn chịu đựng những bài tập đơn điệu lặp đi lặp lại hết ngày này qua ngày khác. Thích sáng tác thì ít nhất mồi ngày phải ngồi sáu tiếng. Cho dù anh thích làm tình thì cũng phải bỏ ra chút mồ hôi và tinh dịch!”.
Phong Bính Thần bật cười, nháy mắt với cô: “Anh nguyện đổ mồ hôi vì người mình thích”.
Thuần Khiết không bận tâm tới anh nữa.
Hai giờ chiều, họ cùng đến tập đoàn Bắc Thần để họp.
Đây là lần đầu tiên Phong Bính Thần họp với ekip làm phim với tư cách là nhà sản xuất. Đường Ca Nam nghe tin liền đi từ phòng giám đốc trên tầng xuống, đưa họ đi một vòng. Trong một phòng làm việc, đạo diễn Tống Ngải Lâm và chủ nhiệm sản xuất đang chọn nữ diễn viên phụ.
Là một bộ phim tình cảm hài hước. Nữ diễn viên “phóng điện” trước ống kính bằng đôi mắt to tròn gắn lông mi giả, dáng vẻ khêu gợi, ánh mắt phóng đãng, lời thoại uyển chuyển, diễn rất khoa trương. Cô ta diễn xong, lại có một cô gái khác, dáng người mảnh mai, xinh đẹp thanh tú. vẫn là mấy lời thoại ấy nhưng cách diễn hàm súc hơn cô trước một cách rõ rệt, ánh mắt ẩn chứa vẻ gợi tình.
Trong lòng Tống Ngải Lâm đã có sự lựa chọn.
Cô ta mở cuốn sổ ghi chép màu đen trên tay, đang định ghi chép lại. Bồng nhiên ngẩng đầu, nhìn thấy Thuần Khiết đang chăm chú nhìn diễn viên. Không biết cô ta nghĩ gì mà gấp sổ lại.
Diễn viên đó biểu diễn xong, được nhân viên mời vào một phòng khác. Tống Ngải Lâm bước lên bắt tay với Phong Bính Thần, hỏi ý kiến của anh về diễn xuất của hai nữ diễn viên lúc nãy.
Phong Bính Thần nói: “Chuyện này cô quyết định là được rồi”.
Tống Ngải Lâm lại nhìn Thuần Khiết, mỉm cười và hỏi: “Cô Chân, cô thấy hai người họ ai thích hợp hơn?”.
Thuần Khiết không ngờ cô ta lại hỏi mình, không khỏi sững người, đang định nói “tôi là người ngoài ngành, không hiểu lắm”. Nhưng bồng nhiên nhận ra dáng vẻ có chút khinh thường trong đôi mắt của cô ta, thế nên thay đổi suy nghĩ, mỉm cười và nói: “Nói về cách diễn thì dĩ nhiên là người thứ hai diễn tốt hơn một chút. Nhưng nếu tôi là một người đàn ông, tôi sẽ chọn người đầu tiên”.
“Vì sao?”.
“Vì cơ thể của cô ta có sức thuyết phục hơn”.
Vừa nói dứt lời, bên cạnh đã có tiếng cười.
Phong Bính Thần cũng không nhịn được cười.
Tống Ngải Lâm có chút bất ngờ, nhìn cô rồi lại hỏi: “Vậy thì cô cho rằng nên chọn người đầu tiên?”.
Thuần Khiết mỉm cười: “Tôi chỉ nói thế thôi, chị mới là đạo diễn”. Cô là trợ lí, dĩ nhiên không thể vượt mặt sếp, tùy tiện bày tỏ thái độ. Đặc biệt là sếp của cô vừa mới bày tỏ thái độ của mình.
Tống Ngải Lâm không nói gì.
Đường Ca Nam nói: “Chúng ta mau đi họp thôi, bốn giờ tôi còn có một cuộc họp..
Nói rồi anh ta đi ra ngoài. Phong Bính Thần đi theo sau, không kìm được giễu cợt anh ta: “Cậu đúng là một chú rể bận rộn”.
Đường Ca Nam cũng không chịu thua, đáp lại anh: “Ai có thể sánh với một người giàu có, nhàn rỗi như anh. Đi đến đâu cũng có trợ lí theo sát bên cạnh..
Thuần Khiết nghe thấy nói đến mình, trong lòng có chút bối rối.
Lúc ấy, anh ta mở cửa phòng họp. Bên trong có một chiếc bàn rất lớn, rất nhiều người đã có mặt ở đó, đều là những bậc tinh anh trong làng điện ảnh, đang trò chuyện hỏi thăm nhau. Nhìn thấy họ vào, tất cả đều im lặng.
Trong đó có một cô gái xinh đẹp, nổi bật, mang một dáng vẻ riêng biệt, khác người.
Thuần Khiết biết cô ta. Cô ta là cố Băng, người nhận giải Kim Hầu cho nữ diễn viên chính xuất sắc nhất kì trước. Đã từng có tin đồn nói rằng cô ta nhận được giải, giá trị tăng lên gấp bội, h