Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

35 Milimet Yêu

35 Milimet Yêu

Tác giả: Mèo Vớt Trăng Sáng

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341172

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1172 lượt.

"Y Tắc, hạ độ cao máy bay, tôi muốn xuống.", Arthur đột nhiên ngẩng đầu lệnh với Y Tắc đang cầm lái.
"Cậu điên rồi à? Chúng ta vừa mới trộm được hợp đồng, bây giờ Emile đang lật tung cả cung điện tìm chúng ta, thế mà cậu lại nói muốn xuống?", Y Tắc cau mày, quay đầu lại hét lớn.
"Nghe rõ đây, mọi người mang theo hợp đồng nhanh chóng trở về Cục Tình Báo Quân Sự Số Sáu báo cáo nhiệm vụ. Tôi phải xuống cứu cô ấy, ba ngày sau tôi sẽ liên lạc với mọi người.", Arthur sắc bén cắt ngang lời Y Tắc, lấy hợp đồng ở trước ngực ra nhét vào tay Simon, sau đó nhìn Y Tắc lần nữa lạnh lùng nói: "Hạ xuống!"
"Không được! Bây giờ cậu xuống chẳng khác nào chịu chết!", Y Tắc mím chặt đôi môi, râu trên cằm vì phẫn nộ mà hơi run lên, nhưng tay vẫn kéo cần điều khiển khiến máy bay không ngừng cao lên.
"Y Tắc, tôi mới là chỉ huy trong nhiệm vụ lần này! Lúc thi hành nhiệm vụ nhất định phải phục tùng mệnh lệnh của cấp trên, đó cũng là điều ông dạy tôi!", Arthur nhìn chằm chằm vào gương mặt phản chiếu trong kính chắn gió của mình, trong giọng nói mang theo sức mạnh không cho phép từ chối.
Y Tắc thở dài, đè mạnh cần điều khiển, thân máy bay bắt đầu lao xuống phía dưới. Vào lúc Arthur nhảy xuống cabin, tiếng hô to của Y Tắc cách tiếng ồn rất lớn của cánh quạt truyền đến: "Người phụ nữ ấy là một bùa chú, rồi cũng có ngày sẽ hại chết cậu."
Hoàng cung của Emile đã sớm nát bét, tiếng người nhốn nháo cùng tiếng chó săn sủa tràn ngập bốn phía, còn kèm theo tiếng nổ lớn chốc chốc lại truyền đến. Bọn lính cầm súng chạy tán loạn trong vườn hoa, thở hổn hà hổn hển, hình như những binh lính đang dắt chó đi tìm kiếm gì đó, bọn họ lục soát mỗi một căn phòng, mỗi một ngóc ngách trong hoàng cung, ngay cả phòng chứa rác cũng bị lật tung, nhưng vẫn không tìm thấy bất kỳ bóng dáng người cần tìm nào.
Trái với cảnh tượng ấy, Emile ngồi trong căn phòng của mình lại trấn định hơn. Hắn đong đưa ly rượu trong tay, chất lỏng đỏ hồng dưới sự khúc xạ của ngọn đèn ánh ra vầng sáng màu đỏ, chiếu vào làn da không có chút huyết sắc lại hiển lộ một loại tươi đẹp nào đó, hai mắt vẫn bình tĩnh, nhưng Đường Mật ngồi ở đối diện lại có thể nghe được tiếng hàm răng của hắn đang hung hăng nghiến chặt.
"Cô Đường Mật, chẳng lẽ cô không muốn nói một chút với tôi về nguyên nhân cô đột nhiên rời đi trong đêm khuya ư?"
"Không muốn.", Đường Mật bị trói vào ghế cố dùng sức lắc đầu một cái, toàn thân có cảm giác như đang bay bổng, mỗi một sự vật trên võng mạc đều không cố định, lại còn kèm thêm những cái bóng chồng lên nhau kỳ quái cùng vầng sáng đang đong đưa, tựa như một nhà nhiếp ảnh trình độ thấp đang liên tục lung lay ống kính. Cô biết là do thiopental mà vừa rồi mình bị tiêm vào đang phát huy tác dụng, đó chính là ‘thuốc nói thật’ mà người ta thường gọi, là một loại thụ thể* trong não bộ và tuỷ sống có tác dụng an thần, mang lại sự bình tĩnh mãnh liệt cũng như hiệu quả gây mê, người bị tiêm sẽ trả lời một số vấn đề trong trạng thái vô thức, dù là một lời nói dối rất nhỏ trong ngày thường giờ phút này cũng sẽ trở nên vô cùng khó khăn.
*thụ thể: là những protein biệt hóa để tiếp nhận các phân tử hóa học nứ sinh hay ngoại sinh.
"Vào chạng vạng hôm nay, Anderson đã nói cho tôi biết tên thật của cô không phải An, mà là Đường Mật, là nhà nhiếp ảnh làm vi 《ệc cho tạp chí Nhà Thám Hi 》ểm . Dĩ nhiên, cô cũng không phải vị hôn thê của Arthur, mặc dù các người quả thực là quen biết trên thảo nguyên. Nhưng điều tôi càng muốn biết hơn chính là, vào khoảng một tiếng trước, phòng sách của tôi bị trộm, việc ấy cùng cô và Arthur có liên quan gì không?!", Emile đặt ly rượu xuống thật mạnh, ánh mắt âm u lạnh lẽo như con trăn to lớn quấn lấy cô, không tiếng động siết chặt lấy từng tấc cổ họng cô.
"Là nhóm người Arthur làm.", dưới tác dụng của thuốc, Đường Mật cảm thấy giọng nói Emile giống như bị khuếch đại rất nhiều lần, ong ong nổ màng nhĩ, trong đầu có một giọng nói lạ lẫm đang trả lời vấn đề của hắn, giống như của cô lại giống như không phải, tựa như nằm mơ vậy, ý thức cùng thân thể hoàn toàn tách rời.
"Các người rốt cuộc là ai? Đang làm việc cho ai? Arthur đâu rồi?", Emile tiếp tục hỏi.
"Tôi không biết anh ta đang ở đâu? Tôi là nhà nhiếp ảnh, cũng là cô nhi... thì làm việc cho ai chứ?", Đường Mật cảm thấy mí mắt ngày càng nặng, cúi đầu muốn ngủ.
"Mấy người Arthur bán mạng cho kẻ nào?", giọng nói của Emile lại truyền tới, cắt đứt cơn buồn ngủ của Đường Mật.
"Nước H, Cục Tình Báo Quân Sự Số Sáu.", Đường Mật ý thức được mình bắt đầu nói năng lộn xộn, nhưng cô căn bản không có cách nào khống chế được đầu lưỡi của mình.
"Xoảng" một tiếng, Emile ném ly rượu trong tay về phía Đường Mật, mảnh thủy tinh nặng nề văng trúng trán cô, sau đó bật rơi xuống , dịch thể rượu đỏ tươi hắt lên mặt cô. Cô ngẩng mạnh đầu, cảm thấy chất lỏng nóng hổi nào đó cùng với rượu lạnh lẽo từ trên trán chảy xuống, làm mờ hai mắt, đau rát đã xua sạch cơn buồn ngủ trong đầu.
"Con điếm! Tao phải giết mày!", Emile đứng lên, sải vài bước đi đến, một tay kéo tóc Đường Mật, buộc