Tác giả: Mèo Vớt Trăng Sáng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341240
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1240 lượt.
mây vạn thước. Cô không nói lời từ biệt với anh ta, trên thực tế, từ sau đêm đó cô cũng chưa từng nhìn thấy bóng dáng anh ta. Việc này cũng hay, gặp mặt có thể nói gì? Chẳng lẽ hai người còn có thể coi như không có việc gì mà nói: "Tạm biệt, có rảnh thì liên lạc.", sau đó cố làm ra vẻ phóng khoáng mà ôm một cái ư?
Tình hình thật sự là, hai gã bảo vệ cửa thang máy đã sớm bị Arthur và JR cắt vỡ cổ họng, còn chưa kịp phát ra một âm thanh nhỏ nào thì cơ thể đã mềm nhũn ngã xuống cánh tay bọn họ, giống như hai con búp bê cao su bị xì hơi vậy. Arthur nhẹ nhàng để thi thể bảo vệ xuống, giọng nói của Simon đang từ tai nghe nho nhỏ truyền đến: "Đội trưởng, tất cả đều bình thường, tiếp tục xử lý bốn bảo vệ ở ngã rẽ phía trước. Cửa phòng sách hai người, cuối hành lang hai người."
Arthur và JR cất dao găm trong tay, lấy súng lục ra, sau đó áp sát vào vách tường hành lang nhanh chóng di chuyển. Đến ngã rẽ, hai người trao đổi một ánh mắt, Arthur đột nhiên ngồi xổm xuống, mà JR đứng đối diện anh bỗng xông về phía trước, hai tay hai súng bóp cò cùng lúc. "Pằng, pằng" hai tiếng vang rất nhỏ, hai gã bảo vệ cuối hành lang còn chưa ý thức được chuyện gì xảy ra, đã bị viên đạn bắn trúng ấn đường, máu tươi rỉ ra, hai mắt mờ đi, mang theo nghi vấn của bọn họ vĩnh viễn rơi vào trong bóng tối tử vong.
Mà hai gã bảo vệ trước cửa phòng sách cũng không may mắn hơn bọn họ là bao, vừa định giơ súng trường trong tay lên, đã bị Arthur bắn thủng tim, nặng nề bổ nhào xuống mặt đất, co giật vài cái rồi ngừng hô hấp hẳn.
Arthur nhìn đồng hồ đeo tay một cái, đúng 11 giờ hơn 30 giây, tất cả đều tiến hành vô cùng thuận lợi. Anh và JR đi tới trước cửa phòng sách, đeo gang tay đặc chế đã được in vân tay của Emile vào, nhỏ giọng nói với microphone vô tuyến: "Simon, bắt đầu giải mật mã cửa chính."
"Được, cho tôi 40 giây." Giọng nói của Simon truyền đến, mang theo một tia hưng phấn.
Simon quả thật là một thiên tài, trên thực tế cậu ta chỉ dùng 38 giây đã giải được mật mã công cụ nhận dạng vân tay ở phòng sách của Emile. "Đội trưởng, mật mã là XXXXXXX ", cậu ta nói với Arthur ở đầu bên kia microphone, trong tiếng nói đè nén có sự đắc ý không chút nào che giấu.
Arthur nhập mật mã vào, tiếp đó đặt bàn tay lên trên dụng cụ kiểm tra, sau vài tiếng "tít tít", đèn xanh trên dụng cụ nhận dạng vân tay bật sáng, đồng nghĩa khóa thứ nhất đã mở ra.
JR lấy ra một lớp da cao su mềm mại, hình dáng giống như khuôn mặt người nhưng không có mắt, anh ta nhanh chóng lồng qua đầu, sau đó đến gần dụng cụ quét hình khuôn mặt bên cạnh cửa chính. Lập tức, một đường ánh sáng màu đỏ quét qua mặt nạ anh ta đeo trên mặt, từ trên xuống dưới ba lượt, kế tiếp cửa chính đột nhiên phát ra một tiếng "tèn..." ré dài, tiếp theo thì dừng lại, không có chút phản ứng nào.
"Shit!, chẳng lẽ mặt nạ Y Tắc làm không dùng được?!", JR không né được khẽ mắng một câu, sau đó nhìn về phía Arthur.
Đột nhiên giọng nói Y Tắc không hề báo trước từ trong tai nghe truyền đến, lạnh giá trước sau như một: "Chỉ cần đẩy cửa là được, ngu ngốc!"
Arthur cười cười, quyết đoán đè tay cầm cửa xuống, "két" một tiếng, cửa chính đóng chặt bỗng lộ ra một khe hở nhỏ.
Đêm khuya, Đường Mật đeo một túi xách xinh xắn đi vào đại sảnh sân bay. Số chuyến bay vào giờ này không nhiều lắm, hành khách rất thưa thớt ngồi tựa vào ghế lim dim, mệt mỏi chờ đợi loa gọi lên máy bay, tiếng rít khi cất cánh của máy bay thỉnh thoảng vang lên trên đỉnh đầu, giống như con chim to hỗn loạn vỗ cánh thật mạnh, bay về phía bầu trời đêm mênh mông.
Cô đứng trong góc lẳng lặng chờ đợi, trên cửa kính phản chiếu một bên mặt của cô. Tóc và hai bên má đều bị khăn lụa quấn lấy, kính râm to che hơn nửa gương mặt, chỉ để lộ sống mũi cao thon và đôi môi đỏ mọng đẹp lạnh lùng, áo khoác ngoài màu nâu nhạt ôm lấy thân hình mảnh mai cao ngất, mang theo một loại khí chất cao quý thần bí mà xa cách, cực kỳ phù hợp với hình tượng một thục nữ xuất thân danh môn, đó chính là hiệu quả cô cần đạt đến.
Một người đàn ông trẻ tuổi mặc đồng phục phi công đến gần Đường Mật: "Cô à, có cần giúp đỡ gì không? Tôi tên là Asim."
Đường Mật cẩn thận đánh giá khuôn mặt vị "phi công" trước mắt này, nước da trắng, ria mép cùng lông mày màu nâu đậm, đôi mắt màu nâu đang từ dưới vành nón cảnh giác nhìn cô chăm chú. Vẻ ngoài hóa trang của anh ta rất giống người liên hệ mà Arthur tả với cô, vì vậy cô tháo kính râm xuống, nhìn Asim không nói gì.
"Có thích chó Maltese không?" Asim hỏi.
Ám hiệu cũng giống như lời của Arthur, xem ra anh ta đúng là người đón cô rời đi, Đường Mật đeo kính râm vào, nhỏ giọng nói câu: "Kem hạt dẻ."
Asim khẽ gật đầu, cầm cánh tay Đường Mật nói: "Đi theo tôi, máy bay chỉ được phép dừng lại 45 phút, chúng ta phải tranh thủ thời gian lên máy bay."
Đường Mật vội vàng theo sát phía sau anh ta, cảnh vật hai bên lướt qua rất nhanh, đầu óc trống rỗng, không thể nói rõ là vui hay không vui. Cô từng vô số lần nghĩ tới cảnh tượng lúc mình rời đi, cũng bước chân nhẹ bẫng giống như bây giờ, mang theo vui sướng không