Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

35 Milimet Yêu

35 Milimet Yêu

Tác giả: Mèo Vớt Trăng Sáng

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341239

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1239 lượt.

thể chờ đợi đồng thời cứ chạy về phía trước không quay đầu lại, coi như mình gặp một cơn ác mộng, tỉnh mộng rồi tất cả sẽ trở lại quỹ đạo. Nhưng vào thời khắc bước vào phòng chờ máy bay kia, cô thế mà lại dừng bước, quay phắt đầu lại, giống như sau lưng có ai đang dùng ánh mắt theo dõi cô, hoặc có thể nói là có ai đó đã khiến cô bỗng nhiên có xúc động quay đầu. Đương nhiên, sau lưng ai cũng không có, tối nay không người nào tiễn biệt cô cả.
Trong lòng đột nhiên quặn lại, giống như có thứ gì đó đang bong ra, bong hết thoải mái cùng vui sướng, một nỗi đau đớn vô cớ chậm rãi dâng lên. Đường Mật không rõ rốt cuộc mình bị làm sao cho lắm, nhưng bất luận là bị làm sao cũng không còn ý nghĩa gì nữa rồi, bởi vì cô sắp phải rời khỏi, rời khỏi mọi thứ ở đây, mọi hận, mọi yêu đều bỏ lại hết phía sau. Nhắm mắt, lắc đầu, cô bước nhanh hơn.
Nhưng vào lúc này, lối vào đại sảnh đột nhiên truyền đến một trận hỗn loạn, phá giấc mộng của các hành khách, nương theo tiếng va chạm cùng tiếng thét chói tai của người bị ngã xuống đất, mười quân nhân cầm trong tay súng tiểu liên đang xông về phía Đường Mật.
"Bắt lấy cô gái kia!" Người đàn ông cầm đầu chỉ vào cô hô lên.






Sa Lưới
"Chạy mau!" Asim kéo tay cô, nhân tiện đẩy hai chiếc xe đẩy chất đầy hành lý về phía sau, hành lý lập tức rơi đầy dưới đất, sau đó dẫn theo cô nhanh chóng chạy đến lối thoát hiểm của phòng chờ máy bay.
Đường Mật vẫn chưa hoàn toàn phản ứng được với chuyện đang xảy ra, chỉ là hai chân theo phản xạ chạy như bay về phía trước, mọi vật trước mắt đều đang lay động, sau đó nhanh chóng vụt qua phía sau, thính giác lại trở nên cực kỳ nhạy bén, tiếng la hét, tiếng chửi rủa, tiếng vật thể bị đánh rơi, còn có tiếng đàn ông quát to đều vang vọng bên tai, tựa như một vũ khúc hỗn loạn mất trật tự, phối hợp với tiết tấu chạy trối chết của cô.
Tiếng máy bay cất cánh rền vang lại truyền đến lần nữa, kèm theo hai tiếng súng nổ "bằng bằng", thân hình của Asim ở đằng trước mềm nhũn, sau đó ngã quỵ trên mặt đất.
Trong nháy mắt, tất cả tạp âm lập tức yên tĩnh lại, giống như có bàn tay vô hình bóp chặt cổ họng đang run rẩy. Đường Mật hoảng sợ nhìn Asim trên mặt đất, một dòng máu đỏ thẫm đang từ sau lưng anh ta chảy ra, thấm ướt đồng phục trắng muốt, mũ phi công rơi ra lăn vài vòng trên mặt đất rồi dừng ở bên chân cô.
Arthur không trả lời, chỉ cúi đầu nhìn mặt đất cách mình càng lúc càng xa, ánh lửa màu da cam đang từ vị trí cung điện bốc lên, sau đó nhanh chóng lan ra, hệt như pháo hoa trong ngày Quốc khánh, nhiệt liệt mà chói mắt. Trong biển lửa đó có một thân hình trắng tinh vọt ra, như lưỡi đao sáng trong cắt qua lửa cháy, thân thể lưu loát cho dù trong lúc chạy trốn cũng vẫn giữ được sự ưu nhã cùng thong dong của vua các loài thú. Đó là Emma, nó đang thừa dịp hỗn loạn vì vụ nổ mà phá tan rào chắn giam cầm, nện những bước tự do chạy về phía thảo nguyên ở phương xa – gia đình chân chính thuộc về nó.
"Chuyện đồng ý với em, tôi đều làm được rồi, mà em chạy khỏi tôi lúc này đang nghĩ những gì?", Arthur chăm chú nhìn thân hình Emma dần dần nhỏ lại rồi khuất bóng, trong lòng không có một chút cảm giác nhẹ nhàng khi hoàn thành nhiệm vụ như trước kia. Ánh lửa nóng rực rọi đến mặt anh, nhưng lại không phản chiếu ra một chút nhiệt độ nào, trong đôi mắt sâu không thấy đáy tựa hồ có thứ gì đó đang nứt ra.
Anh rốt cục vẫn phải buông tay, để Đường Mật trở về nơi thuộc về cô ấy, cái thế giới chân thật sống dưới ánh mặt trời, chứ không phải cái thế giới cả ngày đắm chìm trong âm mưu, máu tươi cùng bí mật quốc gia. Đêm đó nhìn khuôn mặt lúc ngủ cực kỳ mệt mỏi của cô, anh nhẹ nhàng lau đi nước mắt chưa khô còn đọng trên lông mi. Nước mắt lành lạnh chảy xuống ngón tay, lại làm cho anh có loại nóng rát như bị đốt cháy, khiến anh đột nhiên ý thức được hóa ra chính anh mới là căn nguyên nước mắt cùng đau khổ của cô. Tình yêu của anh tựa như con dao mổ, ngay đến cả linh hồn cô cũng muốn lột ra, sau đó mổ xẻ cắn nuốt mỗi phân mỗi tấc của cô, rồi giữ chặt trong lòng bàn tay, nhưng con dao trên danh nghĩa tình yêu này trong lúc cứa đối phương thương tích đầy mình thì đồng thời cũng đã đâm thật sâu vào trái tim anh.
Khi Arthur thức dậy, khẽ đóng cửa phòng rời đi, lúc buông tay trên đầu ngón tay anh lại như mang theo lạnh lẽo.
Đột nhiên, một hồi tiếng vang điện tử "tít tít tít" phá tan hồi tưởng của anh, Arthur cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay của mình, thiết bị truy tìm bên trong liên tục phát ra báo động, một điểm sáng màu xanh biếc đang không ngừng đến gần một tọa độ nào đó trong bản đồ.
"Đội trưởng, An không phải đã rời khỏi rồi sao? Làm thế nào GPS định vị lại hiển thị cô ấy đang ở trong cung điện của Emile?!", Simon kinh ngạc nhìn máy tính trong tay.
Sao có thể như vậy? Cô ấy không phải nên theo Asim lên máy bay đi Ucraina từ lâu rồi ư? Vì lý do gì lại trở về cung điện? Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn? Một giọt mồ hôi lạnh từ trán Arthur lăn xuống, thấm ướt đuôi lông mày cao.