Tác giả: Mèo Vớt Trăng Sáng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341233
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1233 lượt.
ính cảnh vệ phát hiện, Arthur nhíu mày, vừa định rút hai khẩu súng tự động M12S từ trong túi phía sau ra thì bị Đường Mật giữ cánh tay lại. Anh quay đầu, nhìn thấy Đường Mật chỉ chỉ một cống thoát nước dưới đất. Anh lập tức hiểu ý, cô đang ám chỉ bọn họ có thể từ cống thoát nước đi xuống, sau đó men theo đường thoát nước dưới đất rời khỏi đây.
Biện pháp cực kỳ thông minh, vừa có thể thầm lặng rời khỏi cung điện, vừa có thể tránh được giao chiến trực diện với đám bảo vệ, dù sao bọn họ chỉ có hai người, bất luận là chiến thuật đột phá cưỡng chế nào cũng khó có phần thắng. "Cô ta giống như một bùa chú." Arthur chợt nhớ tới câu nói kia của Y Tắc. Đúng vậy, Đường Mật quả thực như một bùa chú mê hoặc anh, bởi vì ở cô luôn có điều gì đó làm anh ngạc nhiên vui vẻ cùng mê muội, làm cho anh kìm lòng không đặng mà sa vào trong đó.
Arthur nhìn Đường Mật cong đôi môi lên, sau đó kéo cô linh hoạt khẽ lật sang một bên, liền nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất, lặng yên không một tiếng động. Ngay vào lúc Arthur chống được vào tường đường cống thoát nước rồi nhanh chóng đậy kín nắp cống, đèn pha cũng vừa vặn rọi đến bụi cây trước miệng cống, chiếu ra một mảng ánh sáng lớn, phiến lá nhỏ của bụi cây dưới ánh sáng ấy cũng hơi lay động.
Mấy tiếng đồng hồ sau, Đường Mật thở hổn hển bò lên bờ sông. Trời đã mờ sáng, một vầng trăng lưỡi liềm vàng nhạt vẫn nhẹ nhàng lơ lửng ở phía tây chân trời, hòa nhã nhìn chằm chằm bờ sông yên tĩnh mà không muốn lặn.
"Em ổn chứ?" Arthur bên cạnh nâng cô từ mặt đất lên,
"Vẫn ổn, so với lần trước vì trốn anh mà chạy vào trong rừng rậm thì khá hơn nhiều." Đường Mật mượn sức của anh đứng lên, gạt tóc dính vào gò má ra nhìn anh, lời của cô là thành thật, nhưng trên mặt cũng không có vẻ gì không vui, chỉ có sự mệt mỏi sau khi vận động kịch liệt cùng một chút vui mừng sau khi trốn thoát được.
"Thật ra lần trước em căn bản không cần trốn, tôi vốn cũng không muốn giết em." Anh giúp cô vắt khô vạt áo ướt sũng, đỡ thắt lưng cô đi về phía rừng rậm phía trước.
"Trước đó anh... thật sự rất đáng giận, có điều, cám ơn anh đã cứu tôi. Nhưng mà vì sao anh còn trở lại? Các anh... các anh không phải đã lấy được hợp đồng giao dịch vũ khí rồi sao?" Đường Mật tựa vào bờ vai Arthur thở, đầu vẫn còn choáng váng, chân mềm nhũn, cảm giác cũng không khác lúc bị cảm nặng là mấy. Bọn họ ở trong đường cống thoát nước hôi hám chạy hơn 4 tiếng đồng hồ, bị vết thương trên trán, năng lượng cơ thể cũng tiêu hao nhiều cộng thêm ảnh hưởng của thuốc nói thật bị tiêm vào trước đó nên lúc này Đường Mật cảm thấy cả người gần như mệt lả.
"Cố cầm cự đi, chúng ta nhất định phải đi vào sâu trong rừng trước khi mặt trời mọc mới có thể hoàn toàn thoát khỏi truy lùng của bọn chúng. Tôi nhận được tín hiệu phát ra trên mặt nhẫn của em, biết em đã rơi vào tay Emile, cho nên liền theo vị trí của tín hiệu tìm được em." Tầm mắt của Arthur rơi vào vết thương rất nhỏ ở mép tóc của cô, trong lòng quặn đau dữ dội cùng với nỗi sợ hãi. Vào khi nhìn thấy cô mặt mũi đầy máu tựa trên ghế thẩm vấn, nhưng đôi mắt vẫn chăm chú nhìn Emile, lộ ra ánh sáng không biết sợ mà đốt người, tim anh thật giống như bị móc ra, rét lạnh cùng sợ run từ dưới đáy lòng dâng lên từng đợt, nhưng lại có một loại nhiệt độ khác gần như điên cuồng cũng đang sôi trào trong máu. Trong đầu anh chỉ có một ý niệm duy nhất, chính là giết Emile.
May mắn, cô hiện tại rốt cục đã bình yên vô sự trở lại bên cạnh anh, dựa vào bờ vai anh, tựa sát cánh tay anh, trong lòng cảm thấy tốt đẹp mà ấm cúng, giống như vô số lần trong tưởng tượng của anh. Arthur ôm chặt phần eo Đường Mật, bước chân nhanh hơn, nhất định phải mau chóng tìm được nơi thích hợp cho cô nghỉ ngơi, thể lực của cô sắp tiêu hao hết rồi.
Nói Thật
Trong rừng rậm tối om, giơ tay không thấy được năm ngón, không nhìn rõ đường ở nơi nào, thậm chí ngay cả dưới chân có đá hay không cũng rất khó phân biệt, thế nhưng dưới sự hướng dẫn của Arthur, Đường Mật đi cũng không quá gian nan. Một tay anh dìu cô, tay kia dùng dao găm phác nhánh cây cùng cỏ tranh chắn phía trước, động tác nhanh chóng mà chuẩn xác, không hề tốn hao một chút sức lực dư thừa nào, bước chân trong mạnh mẽ mang theo nhịp điệu linh hoạt nào đó, dễ nhận thấy là đã từng được huấn luyện nghiêm ngặt về hành quân dã ngoại.
Trong bóng tối, Đường Mật được Arthur dìu, nhiệt độ cơ thể anh xuyên thấu qua cơ bắp rắn chắc vây quanh cô, cộng thêm tiếng hít thở trầm ổn, làm cho thần kinh liên tục căng thẳng trong đêm nay của cô được thả lỏng, tất cả máu tanh cùng khủng hoảng xảy ra mấy tiếng đồng hồ trước thoáng như đã trôi qua mấy kiếp, hiện tại chỉ còn rừng cây tĩnh lặng cùng anh dũng mãnh đang ở bên cạnh, làm người ta cảm thấy vô cùng an tâm. "Tin tưởng tôi" đây là lời anh từng nói, mặc dù cô từng một lần hoài nghi, nhưng bây giờ cô đã không tìm được lý do nào hoài nghi một người đàn ông bất chấp cả nguy hiểm tính mạng để đến cứu mình nữa.
Anh ấy nhất định sẽ dẫn mình ra khỏi khu rừng,