Tác giả: Mèo Vớt Trăng Sáng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341218
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1218 lượt.
ưng bảo vệ anh ấy quan trọng hơn yêu anh ấy nhiều, không phải sao?", Đường Mật mở mắt ra, vẻ mê man trên mặt đã rút đi, nét mặt nói không rõ là thống khổ hay bình tĩnh, nhưng ngón tay cầm ly ca cao vững vàng mà có lực.
Đó là vẻ mặt bảo vệ, Lý Kỳ nhìn chằm chằm ngón tay trắng bệch của cô tự nói thầm.
"Nhưng cô có từng nghĩ tới chưa, đối với một người đàn ông mà nói thứ anh ta muốn là yêu chứ không phải bảo vệ. Đừng tự cho là thông minh mà nghĩ rằng thứ cô cho chính là điều đối phương muốn, tình yêu không phải là chuyện của một người." Lý Kỳ nhận lấy cái ly trong tay cô, đặt lên mặt bàn.
"Không, anh không hiểu đâu, Lý Kỳ...", Đường Mật lắc đầu, một vị chua chát dâng lên cổ họng, trái tim buồn bực đến khó chịu, giống như ngay cả nói thêm một chữ cũng sẽ đau tận xương tủy. Nhưng mà, đang lúc khóe mắt cô quét qua ly ca cao trên bàn, trái tim trĩu xuống đột nhiên nhảy mạnh lên, một điểm sáng màu đỏ tươi chiếu vào trên thân ly màu trắng đang từ từ dời về phía bọn họ.
Là ống ngắm laser!
"Nằm..." chữ còn lại vẫn chưa kịp nói ra Đường Mật đã kéo mạnh bả vai Lý Kỳ nằm rạp xuống đất.
Cùng lúc đó, một hồi âm thanh "cạch cạch" kịch liệt mà cấp tốc bỗng vang lên, tựa như tạp âm của khoan dò xuyên thấu tầng xi măng khi thi công đường vậy. Trong phút chốc, cả ban công giống như bị nổ tung, từng dãy chậu hoa rơi xuống bắn ra vô số mảnh nhỏ, bàn ghế lung la lung lay, sau đó đổ xuống nện trên lưng bọn họ, những viên đạn muốn lấy mạng người từ bốn phương tám hướng bắn tới, giống như những hạt mưa dày đặc đập vào vách tường hoặc là trên mặt đất, khắp nơi nổ như pháo hoa.
Mảnh đạn nóng bỏng mà sắc bén càng không ngừng xẹt qua xung quanh Đường Mật và Lý Kỳ, Đường Mật thậm chí có thể cảm thấy ở bắp chân truyền đến cơn đau rát, chất lỏng nóng ấm theo mắt cá chân chảy xuống, đoán chừng là bị đạn lạc tạo ra một đường rách, nhưng cô căn bản không quan tâm việc ấy, chỉ một mực ôm sát cổ Lý Kỳ, cố gắng áp cơ thể sát xuống mặt đất. Rất nhanh vật che chắn duy nhất của bọn họ - chiếc ghế dài đã bị bắn nứt ra, bông cùng một số thứ nhồi trong ghế theo tiếng rít của đạn mà bay ra bốn phía. Có lẽ không bao lâu nữa, bọn họ sẽ biến thành hai thi thể lạnh lẽo nằm trên mặt đất cũng nát bét như cái ghế kia.
Tiếng súng vẫn đang tiếp tục, tựa như mưa châu chấu kinh khủng, mang theo tần suất cực ngắn nhưng đồng đều càng không ngừng cắn nuốt mọi thứ trên ban công.
Trong lúc hoảng hốt, Đường Mật nghe thấy Lý Kỳ cúi đầu hô lên: "Ông trời ơi, tôi còn muốn sống, Jenny...", nước mắt tồn đọng của cô hoảng sợ chảy xuống.
Đột nhiên, một tiếng "ầm" vang rất lớn, dường như có thứ gì đó ở đối diện bọn họ bị nổ tung nhấn chìm những tiếng đạn kia. Trong sự rung động kịch liệt tiếng súng đã ngừng lại, Đường Mật mở mắt ra, qua lớp bụi bay mù mịt cô nhìn thấy một đám lửa lớn màu vỏ quýt đang từ một khung cửa sổ nào đó của tòa nhà đối diện bốc ra, trong khói đen dày đặc không ngừng có gạch đá cùng miểng thủy tinh bung ra nện xuống trên nóc xe hơi ở dưới lầu dẫn đến tiếng còi báo động chói tai.
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?!" Lý Kỳ bên cạnh từ trên đất bò dậy, trợn mắt há mồm nhìn tòa nhà đối diện, ánh lửa hừng hực chiếu vào khuôn mặt trắng bệch của anh ta thoáng như máu tươi đầm đìa.
Mất Tích
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?!" Lý Kỳ bên cạnh từ trên đất bò dậy, trợn mắt há mồm nhìn tòa nhà đối diện, ánh lửa hừng hực chiếu vào khuôn mặt trắng bệch của anh ta thoáng như máu tươi đầm đìa.
"Mau tránh vào trong!" Đột nhiên có một người nhảy từ nóc nhà xuống, cực nhanh lủi đến bên cạnh Đường Mật và Lý Kỳ kéo bọn họ chạy vào trong phòng.
Mà Đường Mật có thế nào cũng không ngờ được cái người từ trên trời rơi xuống kia lại là Simon. Mái tóc đỏ của cậu ta vẫn lóa mắt như trước, trên gương mặt trẻ con mang theo nụ cười lơ đễnh đặc trưng dù cho trong tay đang cầm khẩu súng còn tản ra khói thuốc súng màu trắng đi nữa. Simon kéo bọn họ trốn sau sofa, trong miệng thao thao bất tuyệt lẩm bẩm: "Tổng cộng ba tên, đã nổ chết một tên, trên nóc nhà còn hai tên."
Đường Mật còn chưa kịp hỏi làm thế nào cậu ta lại đột nhiên xuất hiện thì bên ngoài đã truyền đến mấy tiếng súng "đoàng đoàng", tiếp đó là âm thanh một vật nặng rơi xuống. Một lát sau, cửa chính của phòng bị người ta đá văng, JR khiêng khẩu súng bắn tỉa L96A1 xông vào.
Dọc theo đường đi cũng không có ai nói chuyện, Simon và JR nắm chặt súng, cảnh giác nhìn bốn phía, còn sắc mặt Y Tắc thì lạnh đến dọa người, không khí căng thẳng lan tràn giống như mưa phùn âm u lạnh lẽo ngoài cửa sổ vậy. Đường Mật cảm thấy thấp thỏm khác thường, trước tiên bỏ qua trận đấu súng vừa rồi là vì nguyên nhân gì, cũng như sự xuất hiện đột ngột làm người ta khó hiểu của Simon, JR và Y Tắc thì điều đáng nói nhất là bọn họ đều xuất hiện, vậy thì đội trưởng của bọn họ - Arthur đang ở đâu? Vì sao vẻ mặt của bọn họ đều nghiêm trọng như thế?
Vẫn là Lý Kỳ không chịu được yên lặng đầu tiên, anh ta nhìn ba người đàn ông xa lạ kia một