Tác giả: Mèo Vớt Trăng Sáng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341126
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1126 lượt.
c người đàn ông cực kỳ dũng mãnh này làm cho cô có một loại sảng khoái không thể tưởng tượng.
"Thượng Đế ơi, tay của anh đau quá! Em cởi cái khăn lông chết tiệt kia ra cho anh trước rồi nói tiếp có được không? Hôm nay vì cứu em, cổ tay của anh đã bị trật." Anh lộ ra vẻ mặt vô cùng đau đớn, môi mím chặt như đang cố sức chịu đựng nhưng thật ra đáy lòng lại đang bật cười, cô gái nhỏ ngây thơ này sẽ không cho rằng chỉ như vậy đã có thể chế ngự được anh đấy chứ?
"Không! Nói xong mới cởi ra!" Đường Mật không hợp tác nhíu mày.
"Được được, anh không nên đối xử thô bạo với vợ tương lai của mình như vậy." Arthur chậm chạp gật đầu, giọng nói còn mang theo chút suy yếu. Cô ấy chẳng qua chính là muốn nhìn thấy vẻ mặt yếu thế của mình, vậy thì thỏa mãn cô ấy là được. Đối phó với phụ nữ nhiều lúc cần phải dỗ ngon dỗ ngọt mà không phải một mực cứng rắn, bây giờ anh đã hiểu sâu sắc đạo lý này.
"Vậy sau này anh định làm thế nào? Hửm?" Đường Mật dùng đầu ngón chân huých vào bàn chân của anh, sau đó tà ác nghĩ hóa ra ở sâu trong nội tâm mình thật sự có một chút khuynh hướng ngược đãi như vậy.
"Bà xã là cấp trên tối cao, mệnh lệnh em ra, thân là cấp dưới anh nào dám không nghe. Như thế được chưa? Em yêu, tay của anh thật sự rất đau, thả anh ra trước đã được không? Anh bảo đảm sẽ phục tùng mệnh lệnh."
"Em không tin! Nói dối là chuyện anh giỏi nhất!"
"Nếu không tin em có thể tự mình tới xem một chút, bàn tay của anh đã sưng lên rồi này." Arthur mím môi, trên gương mặt căng thẳng lộ ra thống khổ được áp chế.
Đường Mật bán tín bán nghi đi tới, nhưng cũng không tới quá gần, chỉ ngừng lại ở vị trí mắt cá chân của anh. Anh là người còn giảo hoạt hơn cả hồ ly, không thể để anh có chút cơ hội phản kháng nào, nếu không kế hoạch thuần phục của mình sẽ sắp thành lại bại ngay.
Nhưng chung quy thợ săn như cô cũng không thành công vì vẫn còn đánh giá thấp thực lực đối thủ của mình, chân Arthur đột nhiên nâng lên, nhẹ nhàng lướt qua một huyệt nào đó trên đầu gối cô, hai chân cô lập tức bủn rủn đổ về phía trước, ngã lên người anh. Mà hai tay anh chẳng biết từ lúc nào đã thoát khỏi cái khăn lông tội nghiệp kia mà giam chặt cô ở người mình.
"Anh đã nói sẽ phục tùng mệnh lệnh mà!", Đường Mật dùng móng tay véo bả vai Arthur, vẻ mặt giận dữ.
"Em yêu, nhưng người phương Đông các em cũng có câu nói ‘tướng ở bên ngoài có thể không nghe quân lệnh’." Anh cười đồng thời hơi xoay người đè lên cô, hàm răng trắng tinh ánh ra sắc bén làm cho người ta nhớ tới những động vật ăn thịt khổng lồ bụng đói kêu vang.
Vào sau khi Đường Mật bị anh công thành đoạt đất hết lần này đến lần khác, nuốt cả xương vào bụng thì cô suy yếu nằm trên gối nghĩ: "Vì sao nút thắt thủy thủ mà thuyền trưởng Hansen dạy lại dễ dàng bị cởi ra như vậy?"
Tác giả: khà khà, Tiểu Đường liên tục bị Arthur đàn áp, lần này cho cô ấy phản công lại được một lần, nhưng kết quả vẫn là thất bại
Giết Chóc
Rạng sáng, Đường Mật mở mắt, ngoài cửa sổ đã ngừng mưa, đèn đường tiêu điều chiếu rọi bầu trời u tối, những đám mây màu chì dày đặc đang dùng tốc độ không thể tin tích tụ lại, chồng lên nhau, tựa như cái lưới lớn đang rục rịch chụp xuống mặt đất. Nhiệt độ càng giảm xuống thấp hơn, trong phòng nhỏ lạnh như hầm băng, lửa trong lò đã tắt từ lâu, than củi đã cháy hết đang cố sức lóe ra một chút ánh sáng đỏ cuối cùng trong sinh mệnh, sau đó liền nhanh chóng tối đi.
Bốn phía yên tĩnh đến mức tựa như ngủ rồi chết lịm đi, nhưng thỉnh thoảng vẫn có chút âm thanh truyền đến, vòi nước trong toilet đang rỉ nước, "tí tách, tí tách" gõ xuống gạch men sỬ một vài tiếng bước chân khe khẽ kèm theo tiếng cành cây bị đạp gãy vang lên, có thể là ngư dân dậy sớm bắt đầu làm việc, Đường Mật ôm chặt chăn lông nghĩ.
Cô xoay đầu, đang chuẩn bị chợp mắt thêm một lúc. Đột nhiên, Arthur ở bên cạnh mở choàng mắt, nhanh chóng cầm lấy khẩu súng bên gối, nhìn cô ra dấu im lặng. Anh kéo chăn ra, lặng yên không một tiếng động lật người xuống giường, sau đó áp sát tai xuống sàn nhà, cơ thể cao lớn khỏe khoắn đẹp đẽ lúc này linh hoạt như một con báo, bắp thịt dưới lớp quần áo kéo căng, dưới mỗi tấc da đều chứa đầy sức lực sắp bạo phát, đồng tử co rút bắn ra tia nguy hiểm, ấn đường xẹt qua hào hùng khát máu.
Đường Mật nhìn động tác của Arthur không chớp mắt, tim đập thình thịch, thần kinh toàn thân bỗng dưng căng thẳng. Không cần hỏi, nhất định là người đuổi bắt bọn họ đã đến, là nước A hay Cục Tình Báo Quân Sự Số Sáu? Cô lặng lẽ điều chỉnh hô hấp, ra lệnh cho mình lập tức tỉnh táo lại, bây giờ không phải lúc để sợ hãi. Vì Arthur, vì cuộc sống tốt đẹp mà bọn họ sắp có được, cô nhất định phải hết sức dũng cảm đứng ở bên cạnh kề vai chiến đấu với anh.
Người đàn ông bị đèn bàn đánh trúng chảy máu đầy mặt, đồng tử cũng bắt đầu rời rạc, nhưng không đợi hắn kịp thở đã bị Arthur nắm chặt cổ áo nhấc lên, sau đó "ầm" một tiếng đập vào trên vách tường, từng quả đấm đánh vào những chỗ hiểm của hắn.
"Các người bán mạng