Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

40 Ngày Kết Hôn - Full

40 Ngày Kết Hôn - Full

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341978

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1978 lượt.

u cô còn phải châm cứu, chạy tới chạy lui vừa phiền vừa bất tiện, dứt khoát để cô ở đó cùng Lục Diệp cho rồi. Dù sao phòng bệnh cao cấp thứ gì cũng có, hai người ở cũng không chật, còn kết nối tình cảm được nữa.
Vân Thường nghĩ cũng cảm thấy ý này không sai, nhất là cô có thể luôn ở bên cạnh Lục Diệp liền vui vẻ gật đầu. Miễn cường đè ép tâm trạng rục rịch quay trở về phòng dọn đồ.
Quần áo của cô và Lục Diệp phải mang theo này, đồ dùng hàng ngày cũng phải mang này, thu dọn một lát không ít đồ. Dưới sự giúp đỡ của Lục phu nhân, Vân Thường nhét đồ chật ních cái vali nhỏ, bấy giờ mới xuất phát đến bệnh viện.
Tay anh còn chưa có sức như trước, nói là nắm, thực tế chỉ phủ lên mu bàn tay Vân Thường mà thôi.
Có điều mạch đập mạnh mẽ nơi cổ tay lại hiển hiện rõ sức sống bừng bừng của anh. Vân Thường đếm nhịp tim đập của anh, nhất thời có chút thất thần.
May mắn, may mắn, cô không mất đi người này.
Chờ hồi lâu không nghe Vân Thường trả lời, Lục Diệp có chút bất mãn, anh cứ tưởng là mình sẽ nghe được giọng nói mềm mại ngọt ngào của Vân Thường, em cũng nhớ anh kia. Kết quả chẳng nghe cô nói gì! Vậy sao được!
Thiếu tá Lục đương bị bệnh, ít đi một phần nghiêm túc kiêu ngạo bình thường, nhiều thêm một phần trẻ con hoạt bát, khá tương tự với lúc anh say xỉn, chẳng qua là trình độ kém hơn một chút mà thôi.
Anh hơi cao giọng “Vân Thường!” Âm thanh bao hàm thất vọng vì không được đáp lại.
“Hả!” Bấy giờ Vân Thường mới hoàn hồn, nắm lại bàn tay Lục Diệp đang để dưới chăn, cất tiếng ngọt ngào mềm mại như cây kem giữa hè, nháy mắt khiến Lục Diệp sảng khoái từ đầu đến chân “Em cũng nhớ anh lắm.”
Chỉ có năm chữ nhưng mà thật tình hơi buồn nôn. Nếu là thường ngày, cho dù Lục Diệp hay Vân Thường chắc chắn không đời nào nói được. Có điều bây giờ là tình huống đặc thù, hai người thiếu chút nữa âm dương cách biệt, thành thử không ai để ý tới điều đó nữa.
“Lục Diệp, tại sao anh lại muốn đi?” Đây là vấn đề Vân Thường nghĩ mãi không ra. Cô không ngốc tới độ tin lời Lục Diệp không bỏ được lính gì đó, nếu không bỏ được, ngay từ đầu không cần nghỉ kết hôn, huống chi là người vợ anh còn chưa gặp lần nào.
“Không bỏ lính của anh được.” Lục Diệp vẫn qua loa lấy lệ một câu như thế.
Vân Thường lại không dễ gạt như trước nữa. Trước đó tuy hai người thân mật nhưng đến cùng vẫn chỉ mới biết nhau không lâu, quan hệ y như đứa trẻ chưa học đi đã chạy, bỗng nhiên một bước vọt lên trời, thế nên đôi bên đều thận trọng, giữa hai người còn chưa đến mức không có khoảng cách gì.
Nhưng trải qua sự kiện lần này, tấm màn ngăn cách mỏng manh cuối cùng giữa họ như bị phá vỡ hoàn toàn, hai trái tim lập tức kề sát bên nhau, gắn bó khăng khít, không phân đây đó.
“Lục Diệp, nói cho em biết lý do được không?” Trước nay Vân Thường không ăn nói hùng hổ dọa người nhưng bản thân lại có khí thế khiến người ta không cự tuyệt được.
Ví dụ như bây giờ, tuy mắt cô không thấy song vẫn giữ nguyên động tác nhìn anh, trong đôi mắt hạnh dịu dàng đó, đồng tử đen nhánh, ánh mắt ướt rượt, chỉ nhìn anh thế thôi là đủ làm tim anh nhũn ra rồi.
Thôi thôi, đằng nào đến chừng đó cô cũng biết.
“Anh muốn dẫn em theo.” Ánh mắt Lục Diệp miêu tả từng đường từng nét gương mặt xinh đẹp “Muốn dẫn em cùng đi bộ đội.”
Tim Vân Thường thót lại “Vậy… dẫn người nhà theo có yêu cầu gì?”
“Trung đoàn phó là có thể xin dẫn người nhà theo, nhưng,” Lục Diệp ngừng lại một chút mới nói: “Trong bộ đội có một quy luật bất thành văn, cho dù lên tới chức trung đoàn phó thì cũng phải đợi lập công rồi mới xin mang theo người nhà.” Giọng anh nhỏ dần “Anh vừa mới lên chức trung đoàn phó không lâu, còn đang làm quen công việc, không có đi ra làm nhiệm vụ nhiều lắm…”
Lúc này thiếu tá Lục cảm thấy hơi lúng túng, thậm chí anh bắt đầu ghen tị với thượng tướng Lục, bởi vì chỉ có lên đến cấp đó mới có thể che chở người mình yêu kín kẽ, mà không như anh, liều mạng chỉ vì tranh thủ một suất dẫn theo người nhà.
Vân Thường rung động không nói được lời nào, cổ họng như bị cái gì chặn lại, không sao phát ra tiếng.
Cô chưa từng nghĩ có người sẽ đối xử với cô như thế, không kể thù lao, mặc kệ giá cả, chỉ vì giữ cô ở lại bên mình.
Mấy câu tình cảm ngọt ngào hơn nữa cô không nói được, một câu em nhớ anh đã là cực hạn rồi. Cô bắt lấy tay Lục Diệp nhẹ nhàng đặt lên bụng mình.
“Lục Diệp,” Cô gọi anh, ánh mắt ươn ướt, giọng nói mềm mại.
“Hả?”
“Trong này…” Sắc đỏ trên mặt Vân Thường từ từ lan ra, từ mặt đến vành tai, thậm chí cả cái cổ trắng nõn cũng nhuộm màu hồng nhạt.
“Có một quả trứng.”
Thiếu tá Lục rất thông minh, nhưng điều đó không có nghĩa là cái người lăn lộn trong quân đội hơn chục năm này sẽ hiểu được điều Vân Thường ám chỉ.
Vì thế đầu anh toàn câu hỏi, ngước mặt ngơ ngáo: “Trứng? Trứng gì? Em đem trứng gà theo à?” Nhưng vì sao lại bỏ trứng gà vào bụng?
Nói xong anh giơ tay sờ sờ bụng Vân Thường: “Đâu có đâu!” Giấu trứng vô chỗ nào rồi?
Vân Thường bị anh chọc phì cười thành tiếng, một chút thẹn thùng còn lại cũng theo tiếng cười này bay m


Old school Swatch Watches