Vô Địch Quân Sủng, Cô Vợ Nhỏ Mê Người
Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341979
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1979 lượt.
g thịt không thỏa mãn rồi, tiếp đó lại nằn nì quấn quýt chơi xấu đủ kiểu, rốt cuộc thành công lừa được nửa chén thịt, bấy giờ mới thỏa mãn chùi miệng.
Ăn xong, bác sĩ lại tới kiểm tra tình hình vết thương của Lục Diệp, xác định không có gì bất thường mới đi.
Vân Thường vào nhà tắm tắm rửa. Lục Diệp buồn chán nằm trên giường. Giữa trưa lúc nóng nhất đã lau người rồi, tối không cần lau nữa.
Chẳng biết chừng nào vết thương mới lành đây, Lục Diệp than thở, cái cảm giác nhìn mà không ăn được này thật là bực mình!
Buổi tối lúc ngủ, thiếu tá Lục lại không an phận rồi. Cứ muốn túm Vân Thường lên giường anh, lần này nói gì Vân Thường cũng không nghe.
Hiện giờ Lục Diệp cần phải chú ý vết thương, mắt cô không thấy, lỡ sơ suất đụng phải vết thương của anh thì to chuyện.
Có điều Vân Thường đánh giá thấp quyết tâm của thiếu tá Lục, anh thấy Vân Thường không qua liền ngọ nguậy định bò qua đó!
Vậy sao được! Anh làm Vân Thường hoảng hồn. Gối đầu cũng không lấy ngoan ngoãn chạy sang giường thiếu tá Lục, rón rén nằm lên.
Cuối cùng cũng lôi được vợ lên giường, thiếu tá Lục ngửi mùi thơm nhàn nhạt trên người Vân Thường, thoải mái thở ra một tiếng. Hiện giờ anh không dám nằm nghiêng, chỉ có thể nằm ngửa, liền kéo Vân Thường dựa đầu vào vai anh.
Vân Thường không dám rục rịch, đành mặc anh sắp xếp, nghĩ nghĩ, cuối cùng vẫn không yên tâm, lại dặn Lục Diệp: “Ban đêm em mà đụng trúng anh, nhất định anh phải gọi em dậy.”
Mắt Lục Diệp tràn đầy dịu dàng, chỉ cảm thấy tim như tan chảy vì câu nói này của cô. Anh thò tay cầm bàn tay nằm ngay ngắn bên hông của Vân Thường, cất giọng trầm thấp trong bóng đêm “Vân Thường…”
“Dạ?”
“Hôn anh, được không?”
Còn lâu mới hôn! Mặt Vân Thường nóng lên, lặng lẽ dịch đầu ra ngoài. Mới động đậy đã bị thiếu tá Lục phát hiện rồi.
“Vân Thường…” Giọng đàn ông trầm trầm, còn mang theo chất khàn đặc trưng của người mới bệnh nặng. Giọng điệu mềm mại hơn thường ngày nhiều lắm, nghe đáng thương lạ lùng, còn khiến người ta có chút đau lòng nữa.
“Em không muốn hôn anh hả?”
Vân Thường hơi hoảng, nén thẹn thùng giải thích “Không, không phải, em…” Cô ngẫm nghĩ, đầu óc đột nhiên sáng lên “Em không nhìn thấy, không hôn tới được!”
“Không sao, em nhoài lại đây cho anh hôn là được.”
Còn lý do gì nữa không? Không có. Vân Thường dè dặt đưa gương mặt đỏ bừng lại gần Lục Diệp, vừa nhích vừa hỏi Lục Diệp có đụng tới anh không.
Lục Diệp cũng nhẫn nại, hướng dẫn cô từng chút một.
Đợi đến khi Vân Thường nhổm người đối mặt với Lục Diệp, cả hai người đều có cảm giác nhẹ nhõm.
“Cứ như vậy, cúi thấp xuống.” Giọng Lục Diệp càng khàn song lại quyến rũ chết người. Vân Thường cúi thấp đầu từ từ song không hôn chính xác lên môi Lục Diệp mà đụng phải má anh.
“Nhích qua bên trái một chút.” Lục Diệp đưa tay sờ mặt cô, lòng bàn tay nóng ran.
Cánh môi giao hòa, không còn khoảng cách, tim hai người đều đập dồn, tiếng thịch thịch trong bóng đêm nghe rõ mồn một.
Lục Diệp nghĩ, đời anh, đến đây tóm lại là viên mãn rồi.
Ngày Thứ Hai Mươi
Không khí bệnh viện thật sự không sao tốt nổi, Lục phu nhân sợ Vân Thường ở trong phòng bệnh cả ngày buồn chán liền dẫn cô xuống lầu tản bộ.
Công trình cơ sở của bệnh viện xây dựng rất tốt, phòng bệnh cao cấp trên lầu sáu, phía dưới là một cái sân lớn, giữa sân có một ao sen. Tuy hiện giờ không có hoa nhưng trong ao xanh biêng biếc, không biết là trồng thực vật thủy sinh chịu lạnh gì nữa.
Tuy Lục Diệp muốn Vân Thường ở cạnh anh thêm một lát nhưng nói cho cùng anh không phải người ích kỷ, vui vẻ để Lục phu nhân dẫn Vân Thường đi.
Bên ngoài đã thoáng có hơi thở mùa xuân rồi, gió bắc rét mướt cũng trở nên dịu dàng hơn nhiều, còn mang theo làn hơi ẩm ướt, thổi trên mặt thật dễ chịu.
Khắp nơi truyền một màu xanh, tuy còn chưa tới mức làm người ta lóa mắt nhưng khó mà bỏ qua được.
“Không cần, không cần đâu ạ.” Vân Thường vội vàng lắc đầu “Không lạnh lắm đâu, mùa xuân rồi mà.”
“Sao được.” Trong lúc nói chuyện Lục phu nhân đã đứng dậy “Bên kia có một siêu thị, mẹ quay về liền, con ngồi đây chờ mẹ.”
Lục phu nhân là người nhanh nhẩu, chờ Vân Thường muốn cản thì bà đã đi mất rồi.
Vân Thường hết cách, đành thành thật ngồi tại chỗ chờ bà.
Thật sự cô không lạnh, nhưng cái cảm giác được người khác để bụng thật ấm lòng, khiến người ta trầm mê, tốt tới mức hận không thể moi tim mình ra.
Ngay lúc đó, bên tai bỗng vang lên một giọng nói quen thuộc “Vân Thường.”
Giọng người này khàn đặc khó nghe do rượu chè lâu ngày, như cái thùng quạt lửa [8'> lâu ngày không sửa, kéo một cái là nghe cọt kẹt chói tai.
Vân Thường đang thả lỏng người lập tức cứng ngắc, hai tay cô bám cứng mép bờ ao, sức lớn tới nỗi gần như cắm ngón tay vào đó.
“Ông tới đây làm gì?”
“Mày nói thế là sao, tao là cha mày, không có quyền đi gặp con gái mình à?” Vân Quang Phương phát ra tiếng cười khó nghe, sấn tới trước mặt Vân Thường, mùi rượu nồng nặc làm Vân Thường nín thở.
“Bây giờ mày lăn lộn không sa