Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341977
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1977 lượt.
Thường mù mắt, chỉ có thể mặc người lăng nhục nữa. Cô có Lục Diệp, còn có bé cưng của họ.
Cô không sợ những người này nữa! Cô muốn hung hăng phản kích lại những kẻ ức hiếp cô hồi trước!
Vân Thường siết chặt nắm tay, giấu đi mồ hôi lạnh trong lòng bàn tay mình, đột nhiên ngước lên.
“Lâm Ngạn,” Cô ngẩng đầu lên vuốt lại tóc, mượn cớ này dùng tay che giấu nét hoảng loạn trong mắt “Cho dù anh có nói nhăng nói cuội đổi trắng thay đen thì cũng không thay đổi được sự thật anh là kẻ cưỡng dâm!”
Giọng cô bình tĩnh, không nghe ra bất cứ ngụ ý gì. Sau khi xảy ra chuyện đó đây là lần đầu tiên cô thản nhiên đối mặt thế này. Nói ra rồi, Vân Thường lại phát hiện, cái quá khứ không dám nghĩ lại đó hình như chẳng đáng sợ lắm.
Đồng tử mắt Lâm Ngạn co lại, gương mặt trẻ trung đẹp trai kia đầy hổ thẹn và giãy dụa, mới rồi ngả ngớn hùng hổ hăm dọa nháy mắt bị đè xuống “Tôi đã nói chỉ vì tôi uống say quá! Với lại…” Anh ta có vẻ đau khổ nhắm mắt lại “Không phải… tôi không làm được gì cả sao?”
“Đừng tới tìm tôi nữa,” Sương mù dâng đầy mắt Vân Thường “Quá khứ đã là quá khứ, Vân Quang Phương cũng vậy, anh cũng thế, tôi không muốn gặp ai hết.”
Bỗng dưng Lâm Ngạn túm tay Vân Thường, sức lớn đến nỗi Vân Thường đau đớn vô cùng song không sao giãy ra được.
“Cô đang sợ? Sợ anh ta biết quan hệ giữa chúng ta?”
“Tôi và anh không có quan hệ gì hết! Cũng không có quan hệ gì với Vân Quang Phương!” Giọng Vân Thường vang vọng trong hành lang trống trải, lạnh lẽo vô tình thấy rõ.
Như con dao băng bén ngót cắt qua tim Lâm Ngạn, vừa lạnh vừa đau.
Anh ta cười lạnh lùng, buột miệng nói the thé đến nỗi bản thân cũng hết hồn “Phải! Bây giờ cô bấu víu người có tiền rồi! Đương nhiên không vừa mắt chúng tôi!”
Vân Thường hất tay anh ta ra, phẫn nộ chực chờ thiêu đốt.
“Anh muốn tôi phải đối xử tử tế với người cha bán tôi đổi lấy hai trăm ngàn và người em trai suýt nữa cưỡng hiếp tôi?” Giọng cô không lớn nhưng dường như căm hận cực điểm, từng câu từng chữ rít qua kẽ răng “Nằm mơ đi!”
“Vân Thường! Tôi…”
“Đây là phòng bệnh cao cấp, người ngoài không được vào, nếu anh không đi tôi gọi người tới.” Vân Thường cầm chặt tay nắm cửa phòng tiểu phẫu, định mở ra, hình như sực nhớ ra gì đó, cô quay đầu cười tươi tắn với Lâm Ngạn “Mặc kệ Vân Quang Phương kêu anh tới tìm tôi làm gì, tôi đều không quan tâm. Đúng rồi, đừng quên nói với ông ta giùm tôi, tôi đã biết rốt cuộc mắt mình bị làm sao rồi, nếu ông ta còn chút lương tâm, sau này đừng liên lạc với tôi nữa!”
Nói xong, cô không cho Lâm Ngạn có cơ hội mở miệng nữa, đẩy cửa vào phòng tiểu phẫu, đóng cửa kín lại.
Lần này, đừng ai xem cô là quả hồng mềm nữa! Lâm Ngạn không được! Vân Quang Phương càng không được!
Lâm Ngạn đứng đờ ra đó ngơ ngác nhìn cô đẩy cửa vào phòng tiểu phẫu, trong mắt ngập đầy hối hận, hốc mắt đỏ lên.
Hồi lâu, anh ta tì trán vào vách tường lạnh lẽo, bịt chặt tim mình, ngay cả bả vai cũng suy sụp rũ xuống.
Lâm Ngạn đến làm cả ngày Vân Thường không được vui vẻ, có điều may mà Lục Diệp ở cạnh cô, nói nói cười cười mới làm cô khá hơn một chút.
Bữa tối, do vết thương nên Lục Diệp không được phép ăn quá nhiều đồ tanh, thành thử Lục phu nhân dặn nhà bếp làm mấy món thanh đạm và cháo cho anh.
Nhưng đồ ăn của Vân Thường thì hoàn toàn trái ngược. Lục phu nhân sợ cô không đủ dinh dưỡng, biến đổi đủ cách làm đồ bổ, quả thật là muốn nuôi Vân Thường thành một con heo.
Lục Diệp không thích ăn đồ nhẹ, bây giờ nhìn đồ ăn trước mặt Vân Thường, nhìn lại mình càng nuốt không trôi. Vốn dĩ anh rất muốn gắng gượng nuốt cho xong nhưng thực sự là đối lập quá lớn.
“Khụ khụ, Vân Thường,” Lục Diệp vờ ho một tiếng, gọi Vân Thường đang bày bát đũa.
“Sao vậy? Vết thương đau à?” Tay Vân Thường run lên, thiếu chút làm rớt đũa xuống đất. Bây giờ cô cứ như chim sợ cành cong vậy, chỉ cần Lục Diệp vừa thốt, thần kinh lập tức căng như dây đàn, sợ vết thương của Lục Diệp đau, ngứa.
Phản ứng của cô làm Lục Diệp vui vẻ, còn cố ý vờ đáng thương, hừ hừ hai tiếng sán đến trước mặt Vân Thường “Ừ, hơi đau.”
Vân Thường nghe liền nóng nảy “Vậy làm sao giờ? Em đi tìm bác sĩ!” Nói rồi muốn đứng dậy.
May mà Lục Diệp nhanh tay lẹ mắt níu cô lại “Không sao,” sợ cô lo lắng quá lại giải thích “Sau khi mổ thường hay đau.”
“Thật à?” Vân Thường bán tín bán nghi, sợ anh đau còn cố nhịn.
Lục Diệp ừ một tiếng, liền đó lại mặt dày nói: “Vân Thường, đồ ăn thanh đạm quá à.”
Vân Thường không hiểu “Bệnh thì phải ăn nhẹ chứ?”
“Anh ăn không nổi.” Lục Diệp nhìn đồ ăn phần Vân Thường nuốt nước miếng “Anh muốn ăn thịt.”
“Ráng nhịn một chút, chờ vết thương khép miệng là được rồi.”
“Anh ăn một miếng thôi.” Thiếu tá Lục đoán chắc Vân Thường mềm lòng, giọng nói đáng thương nhẹ như lông vũ, gãi gãi trong tim Vân Thường.
“Chỉ một miếng thôi?”
“Ừ!”
Vân Thường gắp một miếng thịt, do không thấy đường nên tay cô chỉ treo lơ lửng “Thế này đủ chưa?”
Dứt lời, thịt trên đũa đã chui vào miệng Lục Diệp.
Thiếu tá Lục là động vật ăn thịt trăm phần trăm, đương nhiên một miến